“Những ngày tôi với mẹ” được trích từ Tuyển tập Thơ Văn “BIỂN RỘNG HAI VAI” của Lữ Thành Kiến, phát hành tháng 7. 2008 tại Hoa Kỳ.
Tôi nhớ lại những ngày tôi với mẹ
Trên con đường thôn xóm một ngày thu
Những ngày ấy mẹ vẫn còn rất trẻ
Tóc mẹ xanh và mắt mẹ còn mơ.
Tôi nhớ lại những ngày tôi với mẹ
Bên bờ sông thôn dã những ngày hè
Mẹ chở người về trên con thuyền nhỏ
Trên dòng đời mẹ cũng chở tôi đi.
Tôi nhớ lại những ngày tôi với mẹ
Rét căm căm chiều trở lạnh sang đông
Manh áo nhỏ mẹ che không đủ ấm
Tay mẹ choàng suốt cả tuổi thơ con.
Tôi nhớ lại những ngày tôi với mẹ
Nắm tay nhau đi dưới những đường xuân
Cánh đồng vàng bay lên mùi hương lúa
Cánh hạc bay vào nỗi nhớ mênh mông.
Tôi có lẽ sẽ buồn khi nhớ lại
Trên con đường phố thị những ngày về
Mẹ cơ cực như dòng sông quê cũ
Những ngày dài trong mắt mẹ lê thê.
Tôi có lẽ sẽ buồn khi thấy lại
Màu thời gian trên tóc mẹ tàn phai
Vết chân chim trên đồng khô cỏ úa
Mẹ vẫn bao la biển rộng sông dài.
Tôi có lẽ sẽ còn buồn hơn thế
Vào một ngày không còn mẹ bên đời
Tôi sẽ mang những niềm riêng sâu lắng
Đi vào đời thương nhớ mẹ mà thôi.
Mẹ có lẽ vẫn còn ngồi đâu đấy
Chờ tôi về trong những sớm mai tươi
Tôi vẫn thấy mẹ tôi còn trẻ lắm
Mẹ trong lòng tôi mãi mãi hai mươi.
Lữ Thành Kiến
Lữ Thành Kiến (LTK) là một Mục Sư, và cũng là một Thi sĩ, Văn sĩ Cơ Đốc khá thành công trên văn đàn văn chương ngoài xã hội cũng như trong văn chương Cơ Đốc. LTK đã từng đạt được giải thưởng văn chương Vinh danh tác giả viết về nước Mỹ 2007 của Nhật báo Việt Báo. LTK đã xuất bản mấy tập sách mà tuyển tập thơ văn “Biển Rộng Hai Vai” làmột trong những tuyển tập để lại một dấu ấn đáng ghi nhớ trong lòng những người yêu văn thơ, nhất là văn thơ Cơ Đốc, trong đó có tôi.
Văn, thơ của LTK rất dễ đi vào lòng người, vì nó khá nhẹ nhàng, giàu cảm xúc. Từng lời văn, lời thơ của Lữ như chứa đựng từng giọt tình cảm từ trái tim đong đầy yêu thương của tác giả. Tôi rất vui và được khích lệ rất nhiều mỗi khi đọc văn, thơ của vị Mục Sư nầy, dù chưa một lần gặp mặt. Bài thơ “Những ngày tôi với mẹ”(*) là một trong những bài thơ mà tôi yêu thích. Và nhân ngày Phụ Nữ Tin Lành năm 2010, xin gởi đến Hội thánh, nói chung, quý chị em phụ nữ, nói riêng, bài thơ đáng yêu nầy để chúng ta cùng được khích lệ nhau và thêm lên niềm tin yêu và hy vọng trong cuộc sống đời thường cũng như trong niềm tin theo Chúa.
Bài thơ nói về hình ảnh người mẹ. Chưa cần nói gì hết, chưa cần nghĩ gì nhiều, chỉ cần vừa mới nghe tiếng “MẸ” vang lên thôi là không ai mà không cảm thấy như có một cái gì đó rất thân thương, gần gũi, đáng yêu, đáng quý, đáng trân trọng dâng lên tự trong lòng rồi phải không bạn?
“Tôi nhớ lại những ngày tôi với mẹ”, đó là câu thơ mở đầu và đó cũng là câu thơ được tác giả lặp đi lặp lại đến những bốn lần trong bài thơ, khiến cho trí óc người đọc phải suy nghĩ, phải đăt câu hỏi tác giả nhớ lại những gì nhỉ? Và những điều mà tác giả nhớ lại, đó chính là: thời mẹ còn trẻ, còn nhiều mơ uớc cho gia đình, cho cuộc sống; đó chính là hình ảnh mẹ chèo đò đưa khách sang sông; đó chính là hình ảnh mẹ nghèo giữa mùa đông lạnh giá; và đó chính là hình ảnh mẹ dắt tay mình đi thăm Tết người thân. Hình ảnh người mẹ hiện lên trong 4 khổ thơ đầu thật cảm động làm sao! Không một người mẹ nào mà không lo toan cho cuộc sống gia đình, nhất là lo toan cho con cái, như hy sinh cả đời mình cho chồng, cho con mà không hề băn khoăn, tiếc nuối. Phải chăng đó chính là tình cảm thiêng liêng mà Tạo Hóa đã đặt để trong lòng người phụ nữ khi Ngài tạo dựng nên họ?
Khi nhớ lại sự hy sinh cao cả của mẹ dành cho mình như thế, nhà thơ đưa tầm nhìn mình tới tương lai và cảm nhận được rằng lòng mình chắc sẽ buồn lắm khi nghĩ đến mẹ vẫn tiếp tục hy sinh trong âm thầm, lặng lẽ vì gia đình, vì con cái với một tình yêu bao la, không bờ bến. Không một người con nào không cảm thấy buồn khi thấy mẹ sống lam lũ, cơ cực, khi thấy “màu thời gian trên tóc mẹ tàn phai”.
Và nỗi buồn lớn nhất của người con là khi “không còn mẹ bên đời” nầy với mình nữa. Nỗi buồn ấy chắc chắn sẽ theo mãi người con, sẽ “đi vào đời” với người con không bao giờ nguôi. Và để cho cái ngày “không còn mẹ bên đời” chậm đến với mình, thì tác giả đã mong ước mẹ mình được “trẻ mãi không già” để mình được luôn có mẹ bên đời. “Mẹ trong lòng tôi mãi mãi hai mươi” – Tác giả đã có một câu thơ kết thật ấn tượng đem đến niềm vui cho nhiều người-niềm vui muốn mẹ được mãi mãi tuổi hai mươi để luôn được có mẹ bên mình.
Với lời thơ chân thực, nhẹ nhàng , bài thơ thể hiện được tình cảm chân tình của người con dành cho mẹ mình. Chính điều đó làm cho bài thơ đem lại sự cảm động thực sự trong lòng người đọc. Cảm ơn Thi sĩ LTK rất nhiều vì đã có những bài thơ viết về mẹ thật xúc động, mà một trong những bài thơ như thế là bài “Những ngày tôi với mẹ.”
Xin Chúa ban cho mỗi chúng ta là những Cơ đốc nhân, nói riêng, và mọi người con khác, nói chung biết hiếu thảo với cha mẹ mình hết lòng như lời Chúa dạy: “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu trên đất mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho.” (Trích Kinh Thánh sách Xuất Ê-díp-tô ký, đoạn 20, câu 12) để chúng ta hưởng được một đời sống lâu dài và phước hạnh như lời Chúa đã phán. Mong lắm thay!
Nguyễn – Đình – Bùi – Thị
(Quảng Nam, Việt Nam)