Tạ Ơn Chúa, Ha-lê-lu-gia!
Kính thưa quí đầy tớ, con dân Chúa,
Tôi băn khoăn một điều: Lễ Mẹ thì có nhiều bài thơ, bài ca, ca tụng tình thương của người Mẹ, nhưng đến Lễ Cha thì khó tìm bài thơ, bài ca nói về tình thương của người Cha. Tôi đang suy nghĩ về điều nầy, tạ ơn Chúa cho tôi nhận được Bài Ca “Cha Tôi” của MS Trần Văn Trọng, đồng thời cũng nhận được bài thơ “Công Ơn Thân Phụ” của Mục sư Bác sĩ Nguyễn Duy Tân.
Thưa Quí vị muốn có cả hai: Thơ Ca Tôn Vinh Chúa vào ngày Lễ Cha (Father's day) xin vào trang Web:
WWW.NGUONSUOITAMLINH.NET & WWW.TINLANHLIBRARY.COM
Quí vị muốn không thiếu một thứ chi xin vào trang Web:
WWW NUOCTROI.COM
Quí vị nào muốn “Trước hết, hãy tìm kiếm ĐCT” xin vào trang Web:
WWW SONGDAOONLINE.COM
Mục Sư Võ Đức Hòa
********
Công Ơn Thân Phụ
Công cha như núi Thái Sơn
Như trời lồng lộng như cơn mưa chiều.
Cuộc đời vất vã bao nhiêu,
Chỉ vì yêu mến nâng dìu đàn con
Ôi tình thân phụ sắc son,
Dù cho sông cạn núi mòn không phai.
Ơn sâu nguyện khắc ghi hoài,
Trọn đời cố gắng để hài lòng cha.
Nhớ khi lầm lỗi được tha,
Đôi mắt người thật thiết tha nhân từ.
Những khi tánh xấu tật hư,
Cái roi nghiêm khắc chẳng từ lời than.
Vì mong con được khôn ngoan,
Người luôn răn dạy muôn ngàn điều hay,
Mỗi khi chân ngã thân trầy,
Tay người chăm sóc, lòng đầy xót thương.
Hy sinh thật quả vô lường,
Trọn đời thiếu thốn nhịn nhường vì con.
Nhịn từng tấm áo miếng ngon,
Mong con ăn học nên khôn với người.
Công cha ôi quá cao vời!
Ơn cha thật chẳng đủ lời nói đâu.
Cầu cho cha được sống lâu,
Cho con cơ hội ơn sâu đáp đền.
----------------------------------------------
(Phần thêm vào, 17 tháng Tư 1987)
Giờ đây ý Chúa được nên,
Cha lìa cõi tạm, về bên kia bờ.
Lòng con se thắt bơ vơ,
Còn đâu cơ hội phụng thờ cha yêu.
Lòng xin khấn hứa một điều,
Chăm lo việc Chúa sớm chiều khôn nguôi
Mai kia gặp lại trên trời
Lòng con vui sướng đời đời bên cha.
Mục sư Bác sĩ Nguyễn Duy Tân (1980, 1987)
(Để tưởng niệm Phụ Thân là Cố MS Nguyễn Duy Xuân – 1921-1987)
************
Xin bấm vào icon dưới đây để nghe ca khúc Cha Tôi của Mục sư Nhạc sĩ Trần Văn Trọng