Vườn ÊĐen Mới | Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016
















39 - PHẢI TÌM VỀ - Nguyễn J
Ngày 19/07/2016

Dallas hôm nay là một ngày nắng thật đẹp, trời trong xanh, gió thổi nhè nhẹ, tia nắng sớm xuyên qua những cành lá còn đọng lại những giọt sương mai sắp tan. Hiếu lấy tay nhẹ nhàng phủi sạch lớp bụi bám trên bia mộ với cái tên David Long Wyatt rồi nhẹ nhàng đặt bó hoa hướng dương xuống trước mộ của Long. Ngày còn sống Long thích hoa hướng dương lắm vì Long nói nó tượng trưng cho hy vọng cho ngày mai tươi sáng.

Đã hơn hai năm kể từ ngày Long mất Hiếu mới quay trở lại thành phố Dallas này. Hiếu và Long hai số phận, hai cuộc đời khác nhau nhưng đều có chung một định mệnh với nước Mỹ. Hiếu không nhớ rõ ba mẹ mình là ai, chỉ biết rằng cậu được đưa lên một chiếc máy bay thật to cùng nhiều người khác nữa để đến nước Mỹ này. Thứ duy nhất mà cậu ấy còn nhớ được đó là cái tên và ký ức mơ hồ về quê hương của mình. Những cánh rừng cao su, vùng kinh tế mới, ba Lành, mẹ Nhẫn, anh Hậu là những thứ mà trong tâm trí bé nhỏ của một cậu bé chín hoặc mười tuổi như Hiếu lúc bấy giờ còn nhớ được.

Đến Mỹ Hiếu được đưa đến tiểu bang Texas, và được ở tạm trong nhà của một cặp vợ chồng giáo sĩ người bản xứ đã về hưu. Mỗi ngày cậu được đưa đến một nhà thờ để học tiếng Anh cùng nhiều đứa trẻ khác nữa. Một đứa trẻ được đưa đến một nơi xa lạ, với xung quanh toàn những người xa lạ nên lúc đầu Hiếu cảm thấy sợ, và khóc rất nhiều. Hiếu nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ những ngày chơi đùa trên con đường làng với mấy đứa bạn hàng xóm.

Hiếu cầu nguyện với Chúa rất nhiều, Hiếu xin Chúa hãy đưa cậu về với ba mẹ của mình, Hiếu ghét nơi này nó chẳng vui tí nào, không có ba mẹ, không có con đường làng với những hàng cây cao su cho Hiếu và cả đám bạn hàng xóm chơi đùa như lúc trước. Nhưng Chúa dường như chẳng đáp lại lời cầu xin của cậu, dần dà với suy nghĩ non nớt của một đứa trẻ hoang mang và sợ hãi, cậu đâm ra ghét Chúa và thực sự mất niềm tin mà cậu được rao giảng hàng ngày rằng có một ông Chúa trời luôn yêu thương nhân loại, và dĩ nhiên cậu bé ấy nghĩ rằng nếu yêu thương thì sẽ đáp ứng mọi đếu mong muốn của con người. 

Không lâu sau thì một gia đình người bản xứ hay đến sinh hoạt tại nhà thờ đã chú ý đến cậu, một cậu bé kháu khỉnh, có đôi mắt buồn và hay ngồi một mình nhìn xa xăm. Họ đến bắt chuyện với cậu. Cậu rụt rè, ngại giao tiếp. Họ nói gì cậu cũng chỉ biết lắc đầu vì cậu chỉ nghe loáng thoáng được lời họ nói nhưng lại không hiểu họ đang hỏi mình vấn đề gì. Nhưng họ lại cảm thấy thiện cảm với cậu, họ nghĩ mình nên làm gì đó cho cậu bé này. Thế là họ đã mở rộng trái tim nhận Hiếu về nuôi, cậu bắt đầu cuộc sống mới với ba mẹ nuôi, và hai người anh chị em mới. Một thân phận mới với cái tên là Jack Matthew mà ba mẹ mới của cậu đặt cho.

Nhưng cậu không bao giờ quên cái tên Hiếu của mình. Cậu bắt đầu đến trường đi học. Đến trường Hiếu thường hay bị bạn bè bắt nạt, chế giễu vì Hiếu trông không giống như họ, và cũng nhỏ con, thấp bé hơn họ. Hiếu buồn và sợ lắm. Cậu sợ cái cảm giác đến trường bị bạn bè trêu ghẹo. Nhưng thật may mắn là Hiếu có hai người anh chị luôn xuất hiện để bảo vệ và che chở cho cậu là Mark và Lily. Tình yêu thương và sự chăm sóc của gia đình mới khiến cậu dần quên mất những khác biệt về màu da sắc tộc.

Rồi một ngày đang ngồi thơ thẩn trong khuôn viên trường thì Hiếu gặp lại Long, cậu sợ mình nhìn nhầm nhưng cậu cũng can đảm gọi lên thật to: “Long…. Long quay đầu lại nhìn Hiếu, là Long thật rồi hai cậu mừng rỡ chay đến bên nhau. Long là một trong những đứa trẻ được đưa đến Mỹ cùng với Hiếu và cùng học tiếng Anh trong nhà thờ với Hiếu, Long lớn hơn Hiếu khoảng hai tuổi. Lúc còn học tiếng Anh ở nhà thờ Hiếu và Long rất hay nói chuyện và chia sẻ đồ ăn với nhau. Lúc Hiếu được nhận nuôi thì cậu không còn đến nhà thờ để học tiếng Anh nữa.

Giờ gặp lại nhau ở đây hai đứa trẻ mừng không thể tả. Hỏi chuyện ra thì bây giờ Long cũng đã được một gia đình người bản xứ nhận nuôi và cũng ở cùng thành phố với Hiếu. Khác với Hiếu, Long vẫn nhớ rất rõ nhiều chi tiết về cuộc đời mình. Cậu là Nguyễn Văn Long, nhà cậu ở ngay tại Sài Gòn, những hồi ức về quê hương, về hình ảnh khuôn mặt bố mẹ và hai người chị gái luôn dai dẳng trong ký ức của cậu. Kỷ vật duy nhất mà Long còn có được đó là tấm ảnh chụp trắng đen mà cậu chụp với ba mẹ cậu trong cái ngày mà họ gửi cậu lại trong trại trẻ mồ côi với dòng chữ trại mồ côi Tâm Ái – Nguyễn Văn Long và tấm ảnh đó là tài sản quý giá duy nhất còn sót lại và luôn được cậu cất giữ cẩn thận.

Rồi thời gian cứ thế trôi đi hai cậu bạn thân Hiếu và Long đã có khoảng thời thơ ấu cùng học chung với nhau, cùng nhau lớn lên tại thành phố Dallas này. Hai người có một giao kèo là luôn luôn phải nói tiếng Việt với nhau để không quên đi tiếng mẹ đẻ của mình. Nếu như Hiếu cứ sống vui vẻ chẳng mảy may quan tâm đến nguồn cội gốc gác của mình vì cậu đã xem gia đình mới của mình là gia đình thật sự của mình và bản thân cậu là một người Mỹ thực thụ, thì Long lại luôn khắc khoải về thân phận và nguồn gốc của mình. Nỗi khắc khoải của Long đã dồn nén từ những năm anh còn học ở trong trường hay bị một số kẻ phân biệt chủng tộc bắt nạt và lăng mạ vì cậu là một trong số ít ỏi những người khác biệt về màu da, sắc vóc.

Câu hỏi về thân phận và nguồn gốc của bản thân chưa bao giờ thôi ám ảnh Long. Khi vào đại học Long và Hiếu cùng sinh hoạt tại Hội Thánh của người Việt Nam. Ở đây Long được tiếp xúc với nhiều người Việt lớn tuổi, nghe họ kể về những câu chuyện ở Việt Nam càng làm Long khát khao muốn tìm lại mình là ai? Cha mẹ mình đang ở đâu? Họ sống có tốt không? Họ có nhớ tới mình không? Và vì sao họ lại bỏ lại mình lại ở trại trẻ mồ côi? Những câu hỏi ấy đã thôi thúc Long bắt đầu cuộc hành trình tìm lại cuộc đời mình.

Khi Long chia sẻ ý định này với Hiếu thì Hiếu đã lập tức bác bỏ nó. Hiếu khuyên Long nên sống với thực tại, cố tìm làm gì khi họ đã cố tình bỏ rơi cậu. Hơn nữa, thời gian đã qua lâu lắm rồi và việc tìm lại người thân dường như là vô vọng. Trong khi những thứ có thể giúp cậu tìm lại gia đình chỉ là những mảng ký ức rời rạc, mơ hồ và một tấm ảnh chụp với mẹ cậu đã rất cũ kỹ. Nếu ba mẹ cậu thực sự thương cậu thì sẽ không để cậu lại trại trẻ mồ côi và để cậu được đưa đến nước Mỹ này. Hiếu khuyên Long hãy xem nước Mỹ và ba mẹ nuôi là cuộc đời của mình và hãy thôi đi ý định tìm lại ba mẹ ruột. 

Bỏ ngoài tai những lời nói của Hiếu, Long vẫn cố tìm lại ba mẹ mình và gốc gác của mình. Dù cơ hội có mong manh đến thế nào thì anh cũng sẽ thử. Việc tìm về nguồn cội được Long tiến hành trong êm đềm vì Long sợ sẽ ảnh hưởng đến ba mẹ nuôi, làm họ bị tổn thương vì anh biết rằng họ rất yêu thương anh dù anh không phải là con ruột của họ. Long bắt đầu lên mạng tìm hiểu những tư liệu về chiến tranh Việt Nam xưa, anh đăng tấm ảnh duy nhất mà anh có chụp cùng mẹ ở trại trẻ mồ côi lên mạng xã hội để tìm kiếm.

Trong suốt khoảng thời gian học đại học Long vừa đi học vừa đi làm để kiếm tiền với hi vọng sẽ trở về Việt Nam thăm lại quê hương cũng như tìm lại người thân của mình, bởi tiền là thứ thiết yếu không thể thiếu để giúp anh tìm lại gia đình mình. Anh không thể nhờ sự trợ giúp của ba mẹ nuôi được vì anh sợ họ sẽ buồn lòng khi tình cảm mà họ dành cho anh bao nhiêu lâu nay vẫn chỉ đổi lại tiếng ba mẹ nuôi. Nhận thấy sự quyết tâm của Long và khát khao tìm lại gia đình của Long, Hiếu từ phản đối dần dần chuyển qua hành động giúp đỡ Long trên con đường tìm lại người thân.

Sau suốt những năm tháng miệt mài trên giảng đường đại học thì Long cũng đã tốt nghiệp đại học với tấm bằng kỹ sư điện tử loại giỏi. Hiếu thì cũng tốt nghiệp ngành cử nhân tài chính ngân hàng loại xuất sắc. Cả hai anh đều được nhiều công ty săn đón mời về làm. Cả một tương lai rất tươi sáng đang chờ họ phía trước. Trước khi bắt đầu cho công việc thì Long đã rủ Hiếu cùng về Việt Nam với mình một chuyến để thăm lại quê hương nơi mà họ đã sinh ra và có những chuỗi ngày thơ ấu với những người thân thương trước khi khi đến nước Mỹ này.

 Hai người bạn chuẩn bị hành lý, họ khăn gói lên đường sẵn sàng cho chuyến thăm về nguồn cội của mình. Vừa đặt chân ra khỏi sân bay, ngồi trên taxi đảo mắt nhìn quanh các con đường, các tòa nhà cao tầng của Sài Gòn, một cảm giác xa lạ mà lại thân quen dâng trào lên tâm trí của Long. Sài Gòn bây giờ thật khác quá, vẻ man mác cổ điển của một Sài Gòn xưa từng được mệnh danh là hòn ngọc Viễn Đông đã không còn mà thay vào đó là một Sài Gòn vội vàng, hối hả của những dòng người đông đúc.

Tuy vậy, những con đường len qua các con hẻm, những ngôi nhà xập xệ nằm ngang dọc trong hẻm vẫn còn phảng phất đâu đó một chút quen thuộc những ký ức thời thơ ấu của Long. Long nhớ nhà cậu là một ngôi nhà gỗ nhỏ với những tấm ván cũ kỹ sắp mục trong một con hẻm, mỗi khi Sài Gòn trở gió thì mái nhà như chực chờ bay theo cơn gió, gió len qua những kẻ hở của những tấm ván rít buốt lạnh thấu xương. Những ngày mưa thì dột tứ phía gia đình cậu phải tận dụng những cái thau cái nồi để hứng từng dòng mưa dột đang chảy xuống từ mái nhà.

Giọng nói của Hiếu mang Long trở về thực tại: “Đến khách sạn rồi”, xuống thôi. Long và Hiếu thuê một khách sạn ngay tại quận nhất gần chợ Bến Thành. Sáng hôm sau thì họ bắt đầu đến thăm một số trại trẻ mồ côi và tìm tung tích của cái trại trẻ mồ côi tên là Tâm Ái được ghi trong tấm hình với hi vọng sẽ tìm được hồ sơ lưu thông tin của Long, cũng như tìm gặp người đã nhận Long vào trại trẻ mồ côi ngày ấy. Nhưng dường như mọi thứ họ nhận được đều là những cái lắc đầu vô vọng vì ngày ấy có biết bao cái trại trẻ mồ côi ở Sài Gòn và hơn nữa cái trại trẻ mồ côi Tâm Ái ngày nào chắc cũng đã giải thể mất rồi.

Sau gần một tháng đi vòng quanh Sài Gòn tìm kiếm thì Hiếu và Long cũng đành phải thất vọng trở lại Mỹ. Hiếu thì chẳng thấy tia hy vọng nào trong cuộc tìm kiếm này, nhưng Long vẫn luôn nuôi hy vọng và có niềm tin rằng mình sẽ gặp lại những người thân yêu của mình. Trở về Mỹ Hiếu bắt đầu vào làm cho một ngân hàng lớn tại thành phố. Còn Long vào làm kỹ sư điện tử cho một công ty cũng tại Dallas. Nếu như Hiếu chỉ muốn cố gắng làm kiếm thật nhiều tiền để tận hưởng cuộc sống, đi du lịch đó đây và để chuẩn bị cho cuộc sống gia đình sau này, thì Long lại cố gắng kiếm tiền để trở lại Việt Nam tìm lại gia đình mình lần nữa.

Khi có tiền anh sẽ có thể nhờ thám tử điều tra, nhờ báo chí giúp đỡ thì việc tìm kiếm sẽ có hiệu quả hơn. Thế nhưng đôi khi cuộc đời đâu như mong ước của con người. Mọi chuyện đều đã được sắp xếp an bài. Khi cầm tờ giấy xét nghiệm trên tay Long không khỏi bàng hoàng khi biết mình đã mắc căn bệnh ung thư vòm họng ở giai đoạn cuối. Những khoảng thời gian còn lại của cuộc đời cậu không phải là khoảng thời gian tìm kiếm gia đình nữa mà là khoảng thời gian cậu vật vã trên giường bệnh sau những cơn xạ trị.

Thế nhưng chưa bao giờ Long than trách số phận hay than trách Chúa. Cậu cảm ơn Chúa đã mang anh đến cõi đời này, đã cho cậu có được những người cha mẹ nuôi yêu thương cậu và cho cậu có được cậu bạn thân là Hiếu đã cùng cậu lớn lên bên nhau và chia sẻ mọi đều trong cuộc sống. Dù phải đau đớn vì những cơn đau hành hạ nhưng Long luôn lạc quan, và anh tin mình sẽ vượt qua. Những ngày trên giường bệnh Long nhận ra rằng mọi đều được và mất trên thế giới này đều đã được Chúa sắp đặt và mọi người đều được Chúa sắp xếp cho một kế hoạch của đời mình và Long vẫn mỉm cười về với Chúa nếu như Ngài muốn cậu về với Ngài.

Điều hối tiếc duy nhất của Long đó là Long chưa được gặp lại những người thân ruột thịt của mình, chưa được hỏi là họ có nhớ cậu không? Và tại sao họ lại bỏ cậu lại ở trại trẻ mồ côi ngày đó? Nhìn người bạn của mình ngày càng yếu sức trên giường bệnh mà Hiếu không biết phải làm gì để giúp đỡ bạn mình. Nỗi sợ phải mất đi người bạn thân luôn sát cánh cùng nhau suốt ngần ấy thời gian trưởng thành ở nước Mỹ này khiến Hiếu không ngăn nổi nhưng giọt nước mắt xót xa. Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến, cái ngày mà sau hơn năm tháng chống chọi với căn bệnh thì Long cũng đã vĩnh viễn ra đi về với Chúa.

Ở nơi thiên đường ấy chắc Long sẽ hạnh phúc và yên bình hơn. Ngày đám tang của Long, Hiếu luôn túc trực trong đám tang và tuyệt nhiên anh không rơi một giọt nước mắt nào, bởi nước mắt của anh đã thành giọt nước mắt khô của tận cùng xót xa, mất mát. Hơn nữa, khi còn sống Hiếu biết Long luôn mong muốn những gia đình những người, bạn bè thân yêu của mình đều phải luôn vui vẻ và lạc quan dù thế nào đi nữa.

Sau đám tang của Long, Hiếu nhận được một hộp đồ vật dụng của Long mà bệnh viện gửi trả lại. Hiếu mở ra xem lại thì phát hiện trong đống đồ đạc của Long có một phong bì chưa được dán lại, bên trong có một lá thư. Hiếu tò mò mở lá thư ra đọc. Cậu lướt qua từng câu chữ trong thư, một cảm giác nghèn nghẹn, chua xót dâng trào lên trong lòng cậu.

Đoạn thư viết:

“Gửi ba mẹ của con,

Người đã sinh con ra trên cõi đời này và cho con có những ngày tuổi thơ thật đẹp dù khốn khó và không trọn vẹn nhưng con biết ba mẹ luôn yêu thương con, con tin vào điều đó. Tuy con không biết vì lý do gì mà ba mẹ đã bỏ lại con tại trại trẻ mồ côi? Và sau này ba mẹ có quay lại tìm con không? Nhưng con tin ba mẹ đã quyết định rất khó khăn và rất buồn khi phải rời xa con.

Tất cả những gì con có chỉ là những ký ức tuổi thơ rời rạc bên ba mẹ và hai người chị gái, con có thể quên mọi thứ nhưng riêng về khuôn mặt của ba mẹ và hai chị lúc ấy không thể nào con quên được. Ba mẹ biết không con vẫn thường mơ thấy ba mẹ và hai chị, mơ thấy gia đình mình vui vẻ sống bên nhau, dù chỉ là giấc mơ nhưng không hiểu sau con lại chảy nước mắt trong những giấc mơ hạnh phúc ấy.

Rồi một ngày con được đưa đến nước Mỹ xa xôi này. Kỷ vật duy nhất con còn có được là tấm ảnh buồn bã của con chụp cùng với ba mẹ tại trung tâm trẻ mồ côi với bảng tên trước mặt. Con trông giống như một tù nhân nhí ngơ ngác không hiểu mình đang bị tội gì. Khi con đến nước Mỹ này, thật may mắn, con đã được một gia đình tử tế nhận nuôi. Ba mẹ nuôi thương con lắm nhưng ba mẹ biết không dù con lớn lên giữa một gia đình tuyệt vời, nhưng con phải thừa nhận rằng con không thích cái thực tế mình là con nuôi.

Con phải mất một thời gian dài để chấp nhận mình là con nuôi và là người Việt Nam. Một phần của sự chấp nhận này khiến con muốn đi tìm lại ba mẹ. Trong phần lớn thời niên thiếu của mình, con chỉ muốn có mái tóc nâu hoặc vàng, một đôi mắt xanh và một chiếc mũi thật cao, thật to để giống những người khác. Cho dù con không cho rằng mình đẹp trai hơn với diện mạo ấy. Con luôn biết con là con nuôi. Không quá khó để nhận ra điều này, mọi người nhắc nhở con mỗi ngày qua những cái nhìn và bình phẩm hiếu kỳ. 

Con không biết cuộc đời của con sẽ như thế nào nếu con ở lại Việt Nam. Tất cả những gì con biết là cuộc sống mà con có ngày hôm nay, và con muốn cảm ơn ba mẹ đã tham dự vào đó, vì sự tham gia của mẹ đã khởi đầu cho hành trình tuyệt vời đến với cuộc đời này của con. Con hi vọng một ngày nào đó ba mẹ có thể nhìn thấy con và cũng có những xúc cảm tương tự. Điều quan trọng nhất con muốn chuyển đến ba mẹ là: cuộc đời con đã được xoay chuyển tốt. Dù tình trạng của ba mẹ lúc đó như thế nào, thì ba mẹ cũng đã làm những gì mà ba mẹ cảm thấy tốt nhất cho cả con và cả ba mẹ. Con không oán hận hay giận hờn gì ba mẹ đâu. Con xem việc làm con nuôi như là cơ hội thứ hai để sống một cuộc đời mà ba mẹ đã muốn con được sống từ khi sinh con ra.

Con đã từng về Việt Nam tìm kiếm ba mẹ nhưng tấm ảnh trắng đen đã mờ nhạt chụp cùng ba mẹ, cùng với những ký ức ấu thơ con có được không đủ để giúp con có thể tìm được ba mẹ. Nhưng con vẫn hi vọng. Trong cuộc sống hi vọng luôn khiến người ta cố gắng hơn, mạnh mẽ hơn, có niềm tin hơn và hạnh phúc hơn. Ba mẹ biết không con đã cầu nguyện với Chúa rất nhiều, con mong một ngày đó Chúa sẽ cho con đoàn tụ với gia đình của mình, được gặp lại ba mẹ và hai chị, con muốn được ôm mọi người vào lòng thật chặt và nói rằng con rất ổn và con sống rất tốt chỉ có đều là con luôn nhớ mọi người mà thôi.

Nhưng ba mẹ ơi chắc con không thể thực hiện được mơ ước ấy nữa rồi, vì con biết sức khỏe của mình và con biết con sẽ chẳng còn sống được bao lâu nữa để có thể về tìm lại ba mẹ. Con không oán trách Chúa đã an bài như thế đâu vì con biết mọi sự sắp đặt của Ngài đều có một lý do riêng. Ngài đã cho con may mắn được đến sống ở một đất nước văn minh, có được ba mẹ nuôi yêu thương, có được cậu bạn thân là Hiếu. Nhân tiện đây con cũng muốn kể cho ba mẹ nghe về người bạn thân duy nhất của con trên đất Mỹ này, đó là Hiếu. Hiếu luôn đồng hành và cùng con chia sẻ những vui buồn, cùng lớn lên và trải qua những ngày tháng chán chường khủng hoảng, mất định hướng trong những ngày đầu ở Mỹ.

Con hi vọng Hiếu sẽ được may mắn hơn con, Hiếu sẽ tìm gặp lại ba mẹ của mình, và được ôm họ vào lòng. Con biết dù Hiếu chưa bao giờ có ý định tìm kiếm họ vì một lý do cậu nghĩ rằng họ đã bỏ rơi cậu ấy. Nhưng trong tận sâu trong đáy lòng cậu ấy vẫn muốn được gặp lại họ. Con có thê nhận ra điều đó qua ánh mắt của cậu ấy. Hiếu vẫn còn cả một quãng thời gian dài để tìm kiếm và hi vọng. Con biết rằng lá thư này con viết cũng sẽ chẳng bao giờ ba mẹ sẽ đọc được nó đâu nhưng con vẫn cứ viết như những gì mà nỗi lòng của con muốn nói với ba mẹ biết đâu một điều kỳ diệu gì đó sẽ đến. Và cũng biết đâu một ngày nào đó, tại một nơi nào đó ở thiên đường con sẽ được gặp lại ba mẹ và hai chị. Con vẫn luôn tin là như vậy. Con sẽ đi trước và chờ mọi người ở nơi thiên đường ấy nhé.

Cuối cùng con cũng chỉ muốn nói là con luôn yêu ba mẹ và hai chị, nguyện xin Chúa luôn gìn giữ che chở cho gia đình mình theo ý Chúa.

Con của ba mẹ

Nguyễn Văn Long”

Từng giọt nước mắt của Hiếu rơi trên lá thư. Từng câu câu chữ của Long như một vết khắc chạm vào tâm tư của Hiếu. Giờ thì Hiếu hiểu rằng cậu cần gì và cái gì cậu nên làm.

Ngày bốn tháng sau thì Hiếu chuyển công tác, cậu rời khỏi Dallas và chuyển đến New York để làm việc. Cậu phải xa thành phố này nơi cậu đã gắn bó, lớn lên, có biết bao kỷ niệm dù vui dù buồn. Cậu chọn cách rời xa thành phố này cũng là cách chạy chốn khỏi nỗi buồn. Đến bây giờ Hiếu vẫn chưa thật sự tin rằng Long đã ra đi.

Ngày hôm nay Hiếu trở lại nơi đây thăm lại ba mẹ nuôi rồi đến thăm mộ Long. Ngồi trước mộ Long Hiếu kể cho cậu nghe về cuộc sống trong hai năm qua của cậu. Ở New York lạnh lắm, cuộc sống ở đó luôn hối hả. Bây giờ cậu đã được thăng chức lên làm trưởng phòng. Công việc hiện tại rất tốt. Đặc biệt trong hai năm qua Hiếu đã không ngừng làm tất cả những gì có thể để tìm lại người thân của mình và tìm cả người thân của Long. Cậu hi vọng có thể gặp lại người thân của mình để hỏi họ xem có thật là họ đã bỏ rơi cậu không? Sau những mất mát của cuộc đời thì giờ đây Hiếu đã học được bài học yêu thương và tha thứ từ Long.

Cuộc đời này quá ngắn ngủi cho những giận hờn, oán trách. Đặc biệt hơn đó lại là ba mẹ cậu, người đã sinh ra cậu trên cõi đời này. Còn về người thân của Long thì Hiếu muốn đưa cho người thân của Long lá thư mà Long đã viết cho họ cùng với một số kỷ vật của Long xem như là Long cũng đã được đoàn tụ với người thân, được về với cội nguồn mặc dù Long đã về thiên đường vĩnh hằng với Chúa.

Hiếu đã nỗ lực nhờ báo chí Việt Nam đưa tin, cung cấp những kỷ vật, mô tả những chi tiết về thời thơ ấu mà cậu còn nhớ mờ nhạt của bản thân mình, cộng với những ký ức tuổi thơ của Long mà Long đã kể cho cậu nghe nhiều đến mức cậu đều nhớ như in trong đầu. Cậu còn thuê cả thám tử điều tra giúp cậu. Và bây giờ đây dường như đã đến lúc Chúa đáp lại lời nguyện cầu. Hiếu đã nhận được tin có vài gia đình xem tin tức trên báo và các chi tiết miêu tả và tên họ, cộng với tấm hình thì rất giống với người em trai đã thất lạc hơn hai mươi năm của họ là Long.

Thám tử cũng điều tra được có hai gia đình cũng có gửi con ở trại trẻ mồ côi, rồi thất lạc con đến giờ theo những gì tên họ mà cậu miêu tả thì rất giống với con của họ. Những tia hy vọng le lói cho Hiếu. Cậu cảm thấy rất vui mừng. Hiếu sẽ quay về Việt Nam tìm gặp những ngườicó thể là ba mẹ mình cũng như Hiếu sẽ thay tìm gặp những người có thể là người thân của Long. Đó là những gì mà Hiếu còn có thể làm cho Long, người bạn thân nhất cuộc đời này của mình.

Tạm biệt ba mẹ nuôi, tạm biệt người bạn thân đang mỉm cười nhìn Hiếu ở nơi thiên đường xa ấy. Hiếu trở về lại New York thu xếp công việc sau đó bay về Việt Nam để tìm gặp những người nhận là người thân của Long. Có vẻ như đây là một chuyến đi dài ngày của cậu. Đến Việt Nam Hiếu tìm gặp hai gia đình mà có thể là ba mẹ của mình trước. Gia đình đầu tiên thì chỉ còn người cha già cùng người con trai lớn còn người mẹ thì đã mất mấy năm rồi. Người cha tuy đã già lắm nhưng ông vẫn còn rất minh mẫn để kể lại những kỷ niệm lúc nhỏ với con mình.

Có nhưng ký ức Hiếu cảm thấy thân quen, có những ký ức thì cậu dường như chẳng nhớ hay chẳng ấn tượng gì. Hiếu có cảm giác là họ không phải gia đình mình nhưng cậu vẫn thử xét nghiệm DNA xem thế nào. Còn về gia đình thứ hai thì còn đủ cả cha lẫn mẹ chỉ mới ngoài 60, cùng với người con trai cả cũng trạc gần ba mươi mấy tuổi nhiều chi tiết gần giống với ký ức của Hiếu hơn và cậu hi vọng rằng đây thực sự là gia đình mình. Tuy nhiên kết quả DNA lại làm Hiếu vô cùng thất vọng vì không ai là người thân của cậu hết.

Dù buồn và hụt hẫng nhưng Hiếu cũng biết rằng với những hồi ức mong manh về tuổi thơ của cậu thì cũng thật khó để cậu tìm lại gia đình mình. Ba mẹ cậu cũng không biết chừng có còn trên đời này nữa hay không hoặc là cũng đã đến sống ở một đất nước xa xôi nào khác. Gạt qua những thất vọng của mình, Hiếu đến gặp những người mà có thể là người thân của Long. Một lần nữa Hiếu lại cảm thấy thất vọng khi mà những gì mà họ kể hay những tư liệu hình ảnh lại không trùng khớp với những gì mà Long kể với cậu.

Tất cả những gia đình đó đều không phải người thân của Long. Mang tâm trạng thất vọng nặng nề dự định trở về Mỹ thì Hiếu lại nhận được một thông tin rằng có một gia đình lại nhận có thể là người thân của Long. Hiếu định rằng gặp họ một lần nữa rồi trở về Mỹ cũng không sao, dù cuộc gặp này cậu nghĩ cũng chỉ là một sự nhầm lẫn nữa thôi.

Hiếu bước vào của họ là một ngôi nhà cũng khá khang trang với những mảnh vườn trồng đầy cây ăn trái ở Củ Chi. Bước ra tiếp Hiếu là một người phụ nữ trạc gần bốn mươi và sau đó là một phụ nữ cũng tầm ngoài ba mươi đẩy một bà cụ trạc gần bảy mươi tuổi đang ngồi trên xe lăn, tuy vậy bà cụ trông vẫn còn rất khỏe mạnh nhưng đôi chân bà không đi lại được.

Trên tay bà cụ cầm một quyển album hình đã cũ. Hiếu lễ phép chào hỏi bà cụ và mọi người trong gia đình. Hiếu vừa ngồi xuống thì bà cụ đã lấy trong album hình ra vài tấm hình trắng đen đã rất cũ kỹ nhưng vẫn còn thấy rõ gương mặt của những người trong tấm hình, và trong đó đó có ảnh một đứa bé và một người phụ nữ trông rất giống trong tấm hình mà Long chụp lúc còn bé ở trại trẻ mồ côi. Hiếu lấy vội tấm hình ra và so sánh thì là giống chính xác không khác vào đâu được.Chưa kịp cất câu hỏi thì người phụ nữ trẻ đẩy xe lăn đã cất tiếng nói:

- Chắc cậu ngạc nhiên lắm vì những tấm hình này. Tôi là Ngọc chị ba của Long, còn kia là chị hai của Long, còn đây là mẹ của chúng tôi. Ba chúng tôi đã mất từ rất nhiều năm về trước rồi. Mấy tuần trước mấy đứa con của chị hai tôi có đọc báo và lên mạng xem tin tức thì thấy có đăng thông tin tìm người thân và có đăng kèm tấm hình chụp của Long hồi bé với mẹ tôi. Mấy đứa cháu trong nhà hay xem qua album hình trong nhà nên thấy tấm hình là tụi nó nhận ra ngay hơn nữa nó cũng được bà nó và chúng tôi kể về người cậu út bị thất lạc ở trại trẻ mồ côi lúc nhỏ nên tụi nó cũng biết. Tụi nó báo cho mọi người trong nhà biết và mở báo lên cho chúng tôi xem, xem qua hình ảnh và thông tin chúng tôi càng khẳng định đó là đứa em trai bị thất lạc của chúng tôi.

Mẹ Long nhìn Hiếu rồi bảo cậu đưa cho bà mượn tấm hình lúc bà chụp trong trại trẻ mồ côi với Long trên tay mà bỗng dưng đôi mắt bà rưng rưng. Bà từ tốn kể lại lý do vì sao bà để Long ở lại trại trẻ mồ côi: Ngày ấy đất nước sắp giải phóng nhưng cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn. Gia đình bà lúc trước ở trong một con hẻm trong quận nhất ở Sài Gòn. Lúc đó chồng bà lâm bệnh nặng lắm, bà hàng ngày phải đi bán hàng rong ở chợ Bến Thành để kiếm tiền lo cho gia đình và trị bệnh cho chồng. Hai người con gái thì phải đi bán báo để phụ tiền giúp mẹ trị bệnh cho ba.

Cuộc sống thiếu thốn bữa đói, bữa no. Dường như số phận nghiệt ngã cứ ập tới vùi dập gia đình bà, khi một ngày kia nhà của bà bị một cơn giông lớn làm sập cả căn nhà. Cả gia đình bà phải nhờ những nhà hàng sớm tốt bụng dựng tạm cho một cái chòi để ở tạm. Chồng thì đang bệnh nặng, nhà thì sập, buôn bán thì bấp bênh bữa đói bữa no. Không đành lòng nhìn mấy đứa con chịu khổ. Đặc biệt là Long đứa con út còn nhỏ trong nhà, không đành lòng nhìn Long đói khổ vì Long còn quá nhỏ nên bà đi đến một quyết định đau lòng là tạm thời gửi Long tại trại trẻ mồ côi Tâm Ái để những người trong đó chăm sóc.

Dù không đành lòng, dù biết Long sẽ buồn sẽ tủi nhưng ít ra thì Long sẽ không chịu đói, chịu khổ trong cái cảnh khốn cùng như vậy. Bà nghĩ rằng đó chỉ là tạm thời thôi. Bà sẽ cố gắng đi làm trị bệnh cho chồng bà khỏe lại, rồi lại đón Long về lại với gia đình nhưng bà không ngờ chỉ vài ngày ngắn ngủi sau bà đến thăm Long thì Long đã không còn ở đó nữa mà đã được đưa lên máy bay rời khỏi Việt Nam, mà đưa đến đâu thì bà không hề hay biết và cũng từ đó bà chẳng còn tin tức gì của Long nữa.

Bà cố hỏi thăm các nhân viên ở trại trẻ đã chăm sóc Long thì họ chỉ bảo rằng cậu và nhiều đứa trẻ khác đã được đưa lên máy bay rời khỏi Việt Nam, nhưng chẳng biết là những đứa bé đó sẽ đưa cậu đến đất nước xa lạ nào. Bà đã khóc vì nhớ con, bà dằn vặt rất nhiều. Nỗi đau ấy vẫn canh cánh dai dẳng theo bà suốt bao nhiêu năm nay. Giờ đây cái giây phút mà ngỡ được đoàn tụ gặp lại đứa con mà bao nhiêu lâu mình thương nhớ thì bà lại hay tin Long đã ra đi mãi mãi. Trái tim của người mẹ, của những người chị gái, của những dòng máu đào ruột thịt lại buốt lên vì đau xót.

Từng tiếng khóc, giọt nước mắt thương đau chảy xuống vì xót xa, đôi mắt khô của Hiếu cũng nhòe cay những dòng lệ đắng. Hiếu trao lại lá thư, những kỷ vật của Long lại cho gia đình Long. Từng dòng nước mắt, từng tiếng khóc càng lại đau đớn nữa hơn theo từng câu chữ trong dòng thư. Một bầu không khí đau buồn nặng trĩu lên gia đình nhỏ. Nén nỗi buồn và bình tĩnh Hiếu khuyên mọi người hãy bớt đau thương vì Long không muốn thấy những người thân yêu của cậu phải buồn. Ở nơi xa đó chắc Long đã cảm thấy mãn nguyện vì cậu biết rằng gia đình cậu luôn thương nhớ cậu và chưa bao giờ muốn bỏ rơi cậu hết.

Ít ra thì giờ đây lá thư và những kỷ vật của Long cũng đã đến được với gia đình Long thì cũng như Long đã đoàn tụ được với gia đình. Biết đâu nơi thiên đường kia Long đã được gặp lại cha của cậu rồi. Còn về Hiếu khi nào cậu có thể được gặp lại gia đình cậu đây? Suốt quãng đời này có cơ hội nào cho Hiếu được gặp lại người thân của mình để một lần nữa gọi tiếng ba ơi hay mẹ ơi không? Câu trả lời chắc chỉ có Chúa biết. Bất chợt giọt nước mắt buồn tủi lại lăn dài trên trên gương mặt của Hiếu.

NGUYỄN J

2579 lượt xem
Các bài trước
38 - ĐỦ DŨNG CẢM ĐỂ THEO CHÚA - Thiên Quốc (01/07/2016)
37 - ĐỊNH HƯỚNG TƯƠNG LAI - Cỏ Úa (22/06/2016)
36 - BƯỚC NGOẶT MỚI TRONG CUỘC ĐỜI - Phước Ân (17/06/2016)
35 - TẠO VẬT MỚI - Hải Yến (13/06/2016)
34 - ĐƯỜNG ĐẾN MÉ NƯỚC BÌNH TỊNH – Cỏ Khô (07/06/2016)
33 - NHỮNG CÁNH DẦU NON – Hoàng Hôn (06/06/2016)
32 - RỊT LÀNH TẤM LÒNG TAN VỠ - Hải Yến (31/05/2016)
31 - NỖI LÒNG CỦA SÁU – Phước Ân (27/05/2016)
30 – LỜI KHUYÊN CỦA TỶ PHÚ - Uông Nguyễn (26/05/2016)
29 - TÌNH YÊU TỪ CON HẺM CỤT – Lạc Linh Sa (21/05/2016)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP Bài 71-72 - MS Hứa Trung Tín
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
Mình Ơi Cùng Nhau
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
CHÚA LÀ MÃO TRIỀU CHO CON - Ca Khúc Kim Hân
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
KHI TÔI NHỚ
 
Dưỡng Linh  
MƯỜI TRINH NỮ CHÀO ĐÓN TÂN LANG TRỞ LẠI
 
Tạ Ơn Chúa  
Đức Tin Hay Sự Chữa Lành - Huỳnh Thanh Thủy
 
Tin Tức  
Tin Tổng Hợp Trong Tuần
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Thánh Nhạc Chia Sẻ Niềm Tin - SỰ SỐNG - HTTL Vĩnh Phước
 
Thơ & Nhạc  
“HAI MẶT CỦA BỨC TRANH THÊU”
 
Đức Tin  
NAN ĐỀ VÀ GIẢI PHÁP
 
Góc của Ađam & Êva  
5 Năm Điều Các Bạn Nữ Cần Nhớ Khi Hẹn Hò
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 19/09/2020
 
Tình Yêu & Hy Vọng  
BÀN LUẬN VỀ NƯỚC TRỜI (1)
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Giải Ảo Tâm Linh  
The Father That Fears God
 
Nghiệm và Sống  
Nhưng Biển Vẫn Mãi Là Biển Cả Mênh Mông…
 
Tin Tức & Tin Mừng  
CŨNG LÀ PHE MÌNH
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
SỐNG BIẾT ƠN NGÀI - Thánh Nhạc Tạ Ơn HTTL Vancouver
 
Tin Lành Media  
Kiểm Chứng Niềm Tin Qua Phương Pháp Sử Học
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
Hỏi Đáp Từ Mục Sư Billy Graham
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Tiếng Nói Quê Hương  
NGƯỜI TRAI TRẺ GIÀU CÓ - Radio TNQH Sept 19 2020
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
SỐNG ĐẠO THẬT - Cô Nguyễn Hoàng Yến
 
Tài Liệu  
TƯỚC HIỆU MỤC SƯ - REVEREND
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 30
 
Sưu Tầm  
Vua Cải Trang
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC