Vườn ÊĐen Mới | Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016
















42 - THẰNG MÓC BỌC VÀ CÁI NẮP CỐNG – Thiên Quốc
Ngày 19/07/2016


Giai đoạn giao thời thật là khó khăn với mọi người, mọi nhà. Từ chế độ này chuyển qua chế độ khác thì tầng lớp dân chúng phải tập quen dần với những luật lệ mới, cách nghĩ mới, đôi khi nó cũng rất ngược ngạo nhưng đã sống thì phải chấp nhận. Nó cũng nằm trong guồng quay cuộc sống đó. Trong lúc vội vàng theo đoàn người vượt biên để tìm kiếm một bến bờ tự do, hạnh phúc thì ba mẹ lạc mất nó. Lúc ấy nó chỉ trạc mười tuổi, trơ trọi, lẻ loi, không người thân. Nó lang thang nơi đầu đường xó chợ, tìm kiếm những tấm lòng thương xót, ai kêu gì thì làm nấy, ai cho gì thì ăn nấy vì lúc đó mọi người đều  khó khăn nên chẳng ai đủ bận tâm để giúp một đứa trẻ lạc loài như nó. Tối đến, nó lạnh lẽo co ro trên những cái sạp thịt dơ bẩn, nó sợ nhất là mùa đông hay mùa mưa, từng cơn gió lạnh hay từng đợt nước mưa quất, buốt,  xoáy vào thân xác nhỏ bé, đơn côi lẫn tâm hồn trơ trọi của một con người bị lạc mất tổ ấm. Ban ngày, những người bán thịt xẻ thịt trên những tấm bìa các-tông vì loại đó hút thấm rất tốt thì ban đêm đó là mền của nó, những cái mền bất đắc dĩ, hôi tanh mùi máu động vật chết và lẫn cả nước mắt của nó. Vậy mà nó vẫn lớn, phổng phao, đẹp trai và không bị bệnh tật gì. Người trong chợ nói nó được “Trời độ nên mới thế”, nó cũng cho là vậy.

Mười tám tuổi, bây giờ thì đã hết là “nó”, hắn chuyển sang “nghề mới”. Người ta gọi hắn là “thằng móc bọc” hay “ thằng ve chai’’ vì từ ngày lạc loài nơi xó chợ hắn đã chẳng bao giờ mở miệng thì làm sao mà ai có thể biết tên hắn cho được cơ chứ. Hắn đã không phải lăn lóc trong chợ nữa, hắn làm cho mình được một cái gọi là “nhà” mặc dù nó không phải nhà theo đúng nghĩa của những gia đình bình thường mà nhà của hắn chỉ vỏn vẹn, nhỏ nhắn, tạm bợ, vừa vặn trên một cái nắp cống phía ngoài cái chợ đó. Làm sao có thể tưởng tượng ra một con người  có thể sinh hoạt và nghỉ ngơi trên khoảng diện tích ngang một mét, dọc một mét? Khi rơi vào hoàn cảnh đó thì tự mỗi người sẽ biết.

Mỗi buổi sáng thức dậy, hắn rời khỏi nhà rất sớm, đồ nghề của hắn là một cái móc và một cái bao bố, đơn giản chỉ có vậy. Hắn đi từng con đường, từng ngõ hẻm, từng nơi tập trung rác, hễ nơi nào có rác là có hắn, hễ khát thì có nước phông-tên, hễ có nhu cầu đi vệ sinh, tắm, giặt thì có toa-lét công cộng, ăn trưa thì có những chỗ bán cơm bình dân bao no. Chiều về, hắn vác cái bao đầy ứ ve chai đến vựa lớn và bán hết cho chủ vựa nhưng cũng chỉ được vài đồng bạc lẻ, xong đâu đó rồi hắn cũng tập tành đi chợ, nấu ăn như người ta. Bếp của hắn là một cái lon sữa lớn nhét đầy mọt cưa, một cái nồi nho nhỏ dùng để nấu cơm, một cái xoong cũng nho nhỏ để nấu canh…, vật dụng cũng đầy đủ từ việc thu gom ve chai của hắn. Đôi khi chột bụng giữa đêm thì hắn tụt xuống khỏi chiếc võng, cạy nắp cống và… tiện cả đôi đường. Cái gì được gọi là rác sau khi được hắn phân loại thì đều xuống cống hết, đơn giản, sạch sẽ, gọn gàng. Hắn cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ gắn liền với nắp cống như răng và môi vậy. Cuộc sống cứ  bình lặng trôi thêm mười năm như thế, hắn cứ mình ên như thế cho đến một ngày nhặt được một cái túi của ai đó đánh rơi, trong chiếc túi vải đó có một quyển sách nhỏ đề chữ “Kinh Thánh Tân Ước”, một cuốn dày có chữ “Thánh Ca” và một chiếc ra đi ô nhỏ.

Với số vốn liếng chữ nghĩa, biết đọc, biết viết vì từng là con trai một trong gia đình giàu có, cha mẹ từng làm thông dịch viên, hắn mở hai cuốn sách ra xem. Tối đến, khi đã đặt mình vào chiếc giường lắc lư, thì hắn bật chiếc đài lên, lim dim đôi mắt. Nhưng cái đài này lạ lắm, nó không phát nhạc như mấy cái loa ngoài đường “đây là đài tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước Cộng Hòa xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam…” mà nó nói “đây là chương trình phát thanh của Đài Nguồn Sống , tiếng nói của tình yêu, chân lý và hi vọng, được phát trên tần số 9.855kHm”.  Hắn đâu biết rằng từ năm 1948 Đài Nguồn Sống đã đặt trụ sở truyền giáo tại Manila - Philippines vì đây là một vị trí rất thuận tiện trong Biển Đông để chia sẻ Phúc Âm ra khắp thế giới (và hiện nay Đài Nguồn Sống đã phát sóng trên một trăm ba mươi thứ tiếng với tổng khoảng bảy trăm giờ phát thanh mỗi ngày, phục vụ cho khoảng ba tỉ người với rất nhiều lượt hồi đáp từ phía người nghe, có nhiều người làm chứng về sự biến đổi trong cuộc đời mình như hắn vậy).

Hắn ngạc nhiên quá đỗi, hồi đó giờ chưa khi nào hắn được nghe người ta đọc, người ta hát những lời như thế. Tấm lòng hắn nhẹ nhàng chẳng còn oán trời trách đất như những ngày qua.

Ngày nào hắn cũng trông đợi đến tối để được nghe người ta đọc, người ta hát rồi người ta giảng về huyết của ông Giê-xu đã đổ ra cho tội con người được tha và linh hồn được cứu. Thật lạ lùng quá, sao lại có người chết vì thế gian này? Vì tình yêu của Thượng Đế mà hắn mới còn sống đến giờ này, đúng vậy. Hắn nhận ra điều đó, hắn đã tự quỳ gối xuống nơi nắp cống- sàn nhà của hắn để cầu nguyện tin nhận Chúa làm Chủ, làm Chúa đời mình. Hắn cứ nhớ mãi lời bài hát sau đó “ngày vui hơn hết, ngày tôi tin Chúa, tôn Giê-xu Christ, làm Cứu Chúa mình… Ngày vui vẻ, ngày sung sướng, khi Chúa rửa tôi, sạch sẽ mọi đường…” Những cuốn sách trong túi vải của ai đó giờ đây là gia tài mà hắn tưng tiu, trân quý. Hắn biết ơn người đó và hắn tin rằng Chúa có chương trình cho chính hắn.

Sau một thời gian tìm kiếm thì hắn cũng tìm được một cái nhà thờ Tin Lành như Đài Nguồn Sống nói đến. Hắn rụt rè bước vào ngồi dưới hàng ghế sau cùng, lắng tai nghe hết tất cả mọi điều, mỗi sáng Chúa nhật đều như thế. Rồi cũng có người chú ý đến hắn. Một thanh niên đến bắt chuyện:

“Chào bạn, mình thấy bạn mới đi nhóm ở đây. Mình tên Sang, còn bạn tên gì?”

Hắn ngẩn người, từ lâu chính hắn đã tự quên đi cái tên của cha mẹ mình đặt ra, xém chút xíu nữa là hắn đã buột miệng nói “người ta gọi tôi là thằng móc bọc”.  Hắn trấn tỉnh đáp:

“Tôi tên Ân. Nhật Ân.”

Người bạn mới cười tươi, xòe tay ra để bắt tay hắn. Cái lịch sự theo kiểu phương tây mà hắn đã phải cố quên từ lâu. Sau đó người bạn mới mời hắn đi nhóm thanh niên mỗi tối thứ bảy hàng tuần. Hắn gật đầu cảm ơn và hẹn sẽ đến.

Hắn đến thật. Khi người ta cầu nguyện bắt đầu thì hắn mới vào, ngồi một chỗ nơi hàng ghế cuối cùng và ra về khi mọi người đứng lên cầu nguyện kết thúc. Cũng không có nhiều thanh niên đến bắt chuyện với hắn, chỉ có Sang là hay xuống ngồi kế bên hắn mà thôi vì nhìn hắn không được sạch sẽ cho lắm. Chiếc áo trắng lâu ngày đã ngả sang màu cháo lòng, cái quần bạc màu với nhiều lằn bạc thếch vì săn ống. Hắn chỉ mặc một bộ đồ duy nhất đó cả đi nhóm sáng Chúa nhật và nhóm thanh niên. Nhiều bạn nhìn hắn tò mò, ái ngại, có cả những ánh mắt giễu cợt. Hắn im lặng không một lời giải thích.

Rồi chẳng thấy hắn đi nhóm sáng Chúa nhật hay nhóm thanh niên gì nữa. Vị mục sư trong hội thánh đã vài lần bắt tay chào đón hắn nên ông nhớ mặt, không thấy hắn đến nhóm, ông gặp trưởng ban thanh niên và hỏi:

“Các bạn có biết tại sao bạn Nhật Ân không đi nhóm mấy tuần nay không? Có ai đến thăm bạn ấy chưa? Có ai biết nhà bạn ấy không?”

Trưởng ban thanh niên bối rối trả lời:

“Dạ, tụi em đa phần không tiếp xúc với bạn ấy, chỉ có bạn Sang hay ngồi chung. Để em hỏi bạn Sang và báo lại mục sư.”

Vị mục sư buồn rầu nói:

“Tại sao các em lại chú ý quá nhiều đến vẻ bề ngoài như vậy? Chúa sẽ buồn lắm khi chúng ta làm như thế. Tinh thần yêu thương đâu chỉ ở trên môi, phải thể hiện bằng hành động cụ thể chứ, nếu sống mà chỉ trên hình thức thì chúng ta có khác gì người Pha-ri-si đâu.”

Trưởng ban thanh niên cúi đầu biết lỗi, sau đó anh ta đã đi tìm Sang để hỏi cho rõ về Nhật Ân:

“Sang ơi, ông có biết nhà Nhật Ân ở đâu không? Tối nay ông mục sư và ban thanh niên sẽ đi thăm bạn ấy.”

Sang hơi giật mình rồi nói:

“Tui chỉ biết nhà bạn ấy ở khu vực chợ, cũng gần đây thôi, bạn ấy nói nhà bạn ấy nhỏ nhất và lạ nhất trong khu đó chứ tui chưa tới lần nào.”

Trưởng ban thanh niên nói giọng buồn rầu:

“Chúng ta thật đáng trách, chẳng quan tâm đến người anh em của mình như thế nào cả, tôi nghĩ là kỳ này khi họp ban điều hành thì chúng ta nên tổ chức cho thanh niên đi thăm viếng, chăm sóc các thành viên trong ban để biết rõ hoàn cảnh lẫn nhau và sẽ giúp đỡ nhau đứng vững trong niềm tin của mình.”

“Đồng ý với trưởng ban”. Sang cười tươi trả lời khi trưởng ban tìm ra giải pháp hay như thế vì lâu nay thanh niên chỉ nhóm lại vào tối thứ bảy dành cho tất cả các bạn chưa lập gia đình chứ thật ra không biết rõ về hoàn cảnh của từng người ra sao.

Tối hôm đó,  mục sư cùng cả ban thanh niên đi tìm nhà Nhật Ân. Họ đi vào khu vực mà Sang chỉ rồi đi từ từ tìm ngôi nhà nhỏ nhất, sau gần một tiếng tìm kiếm thì mọi người cùng dừng lại nơi cái chòi nhỏ xíu, vá víu trên nắp cống  khi nghe thấy trong đó phát ra giọng của phát thanh viên đang đọc Kinh Thánh ICô-rin-tô 13.

Trưởng ban thanh niên cất giọng rụt rè hỏi thăm:

“Xin hỏi có phải nhà bạn Nhật Ân không?”

Vừa hỏi xong thì mọi người đứng bên ngoài nghe thấy âm thanh loảng xoảng kèm theo tiếng chân vội vã của người phía trong.

“Dạ, dạ… Xin chờ chút xíu.”

Khoảng mười phút sau thì Nhật Ân xuất hiện trong bộ quần áo mà mọi người quen thuộc nhưng ướt sũng. Hắn ngại ngùng gãi đầu chào mọi người. Vị mục sư xóa tan không khí nặng nề bằng cách bước đến chìa tay ra bắt tay hắn, tay còn lại của ông thì đặt lên vai áo ướt  vỗ nhẹ.

Sau đó thì nhiều người cùng tiến lên bắt tay hắn siết chặt. Có vài ánh mắt hoe đỏ của các bạn nữ khi nhìn vào trong căn chòi qua ánh sáng mù mù của chiếc đèn hột vịt. Ông mục sư kêu mọi người cùng ngồi xuống vỉa hè đó cho mát, tiếp đến ông hỏi thăm chi tiết cuộc đời của hắn. Hắn kể hết, không giấu diếm điều gì, cuối cùng hắn nói:

Em rất thích đến nhà thờ nghe Lời Chúa nhưng ở đó ai cũng ăn mặc đẹp, thơm tho, em sợ ảnh hưởng đến mọi người vì em chỉ có một bộ quần áo để mặc mà thôi. Hàng ngày em mặc nó cho đến chiều em sẽ giặt nơi toa-lét công cộng rồi bận đồ ướt vào, về nhà cởi ra và phơi cho đến sáng hôm sau mặc tiếp. Tối ngủ thì em đã có võng quấn người lại nên không sao.”

Một bạn nghe nói thì hỏi:

Sao cậu không dùng tiền bán ve chai để mua thêm một bộ đồ nữa?

Nhật Ân mỉm cười trả lời:

Thời buổi này mua gì thì cũng khó hết bạn à, nhất là vải rồi tốn tiền may nữa. Phải có phiếu thì cửa hàng mậu dịch mới bán, nếu không thì phải mua chợ đen mà mình thì không đủ ăn lấy gì có tiền mua vải may đồ. Nếu có dư tiền sau một ngày thì mình sẽ mua pin để dành nghe Đài Nguồn Sống vì từ chính cái đài đó mà mình mới biết đến Chúa đó bạn à.

Mọi người im bặt và cúi đầu khi nghe Nhật Ân nói, phải làm sao để giúp bạn mình trong lúc nầy? Đó là câu hỏi đang được các bạn thanh niên ráo riết suy nghĩ.

Cũng đã khuya rồi, vị mục sư bắt tay tạm biệt Nhật Ân, các bạn cũng vậy. Trong cái siết tay thật mạnh như ẩn chứa một quyết tâm.

 Những ngày sau đó, vị mục sư và ban thanh niên đã đến nhà một tín hữu cũng sống gần đó để trình bày kế hoạch mượn tạm miếng vườn bỏ hoang của người tín hữu để cất một căn nhà lá cho Nhật Ân ở. Chúa đẹp lòng về điều đó nên mọi việc đều suôn sẻ. Xong đâu đó, mục sư cùng ban thanh niên đã mời Nhật Ân đi cùng đến nơi và giới thiệu nơi ở mới cho cậu ấy.

Đã thật lâu chưa thấy nụ cười trên khuôn mặt Nhật Ân và giờ đây niềm vui như vỡ òa khi có những người xa lạ, không ruột thịt, chỉ cùng chung niềm tin thôi mà họ lại lo lắng cho mình như thế. Cậu chỉ biết cảm tạ Chúa và siết chặt từng cánh tay quanh mình để tỏ lòng biết ơn một hành động đẹp như thế. Cậu cũng không còn đi móc bọc nữa mà một con cái Chúa có cơ sở sản xuất đã nhận cậu vào làm công, cuộc sống bớt nhọc nhằn, nỗi đau trong lòng như được xoa dịu bởi tình yêu thương của những người cùng chung niềm tin.

Một buổi sáng Chúa nhật như thường lệ, cậu chọn một bộ đồ tươm tất nhất để đến ra mắt Chúa, cùng nhóm họp thờ phượng Chúa với hội thánh. Chân cậu vừa đặt vào phía trong khuôn viên nhà thờ thì có tiếng hỏi:

“Cậu trai trẻ ơi! Cho tôi hỏi thăm mấy giờ nhà thờ mới bắt đầu nhóm thờ phượng?”

Nhật Ân quay người lại tức khắc, đã nhiều tháng ngày khắc khoải cậu thèm được nghe giọng nói này, đã biết bao ngày qua cả trong giấc ngủ hình dáng bà vẫn chập chờn trước mặt. Đó không ai khác chính là mẹ cậu. Người đã lạc mất cậu trong mười tám năm qua.

Trước mặt Nhật Ân là ba mẹ nhưng họ không thể nhận ra Nhật Ân ngay được vì cậu đã lớn, cao to hơn cả họ. Cậu cố nén cảm xúc trả lời:

“Thưa ông bà! Hội Thánh sẽ nhóm thờ phượng vào tám giờ sáng, còn bây giờ thì có chương trình học trường Chúa nhật. Con xin mời ông bà vào tư thất gặp mục sư chủ tọa của con một chút, có được không?”

Vợ chồng trung niên đó gật đầu đồng ý. Nhật Ân liền mời họ vào trong rồi cậu đi gặp mục sư của mình trước. Cậu hấp tấp nắm lấy tay vị mục sư quản nhiệm, tay cậu mồ hôi rịn ra lạnh toát, cậu nói:

“Mục sư ơi! Ba mẹ em đang ngồi ngoài kia, em không biết phải giải thích như thế nào về sự việc quá bất ngờ này, em chỉ xin  mục sư ra tiếp họ và hỏi rõ xem có phải họ từng lạc mất một đứa con trai như em đã từng kể cho mục sư nghe về cuộc đời mình.”

Nhìn thái độ và hành động quýnh quáng của chàng trai trẻ thì vị mục sư hiểu ra đôi điều, em ấy không dám nhận vì sợ họ nghĩ em ấy “thấy người sang bắt quàng làm họ” đây mà, ông nói:

“Em bình tĩnh đi, tôi sẽ hỏi rõ ràng rồi cho em biết. Bây giờ việc của em là pha trà mời khách nhé”. Vị mục sư nắm tay cậu, vỗ bộp bộp lên bàn tay đang nắm chặt cuả cậu để tiếp thêm cho cậu dũng khí. Nói xong ông chỉnh lại trang phục và bước ra chào khách.

Sau một vài câu thăm hỏi xã giao thông thường thì vị mục sư vào vấn đề chính:

“Thưa ông bà, có phải cách đây mười tám năm trong một chuyến đi ông bà đã làm thất lạc con mình?”

Người phụ nữ đang hớp một ngụm trà, nghe câu hỏi thì bất chợt ho lên vì sặc, tay cầm tách trà của bà run lên, xúc động:

“Dạ đúng vậy, đó là chuyện đau lòng của gia đình chúng tôi. Đã mười tám năm nay chúng tôi tìm kiếm đứa con mình trong vô vọng.”

Vừa nói, nước mắt bà vừa rơi. Người chồng thấy vợ xúc động thì nói thay lời:

“Khi chúng tôi lên tàu rồi thì  không tìm ra con mình vì lúc đó người đi đông lắm, chúng tôi không thể bơi ngược vào bờ vì sự an toàn của những người còn lại nên đành nuốt nước mắt ra đi. Sau nhiều ngày lênh đênh trên biển thì tàu chết máy, chúng tôi nghĩ là chết chắc rồi chứ lương thực đã hết, nước cũng không còn mà như những người kia kháo nhau thì cướp biển sẽ đến bất cứ lúc nào. Chúng tôi ngồi đó chờ chết, bên cạnh chúng tôi có một người đàn bà đang quỳ gối cầu nguyện, bà ấy xin Chúa Trời hãy cứu lấy những người trên thuyền, xin thương xót lấy từng con người đang nửa sống nửa chết nơi đây. Chúng tôi nghe bà ấy cầu xin thì cũng đồng loạt quỳ xuống kêu xin theo, cả tàu đã làm như thế. Rồi mưa xuống, chúng tôi có nước uống. Có một tàu đánh cá kéo tàu chúng tôi về Philippines, chúng tôi sống trong trại tị nạn đó, những con người còn sống trên tàu hôm đó đều cầu nguyện tin Chúa vì thấy được quyền năng của Đấng Sống mà người phụ nữ đó thờ phượng. Rồi chúng tôi được những người Tin Lành bên Mỹ bảo lãnh, qua đó họ giúp đỡ chúng tôi tìm kiếm việc làm để có cuộc sống ổn định. Chúng tôi đã nhiều lần nhờ bạn bè về trước tìm kiếm con trai mình nhưng vô vọng nhưng Tại sao mục sư lại biết điều này?” Người chồng không quên hỏi điều mình thắc mắc.

“Vậy là đã rõ, Nhật Ân đã nhận ra ba mẹ mình”. Vị mục sư nghĩ thầm trong đầu.

“Con của ông bà có phải là một chàng trai tên Nhật Ân không?” Vị mục sư tiếp tục hỏi mà không trả lời câu hỏi.

“Xoảng” tách trà rơi xuống nền gạch vỡ tan tành. Người vợ khóc run cả bờ vai đang được chồng vỗ nhè nhẹ, ông nói:

“Bình tĩnh đi em, hãy nghe xem mục sư biết những gì đã.”

Vị mục sư chẳng nói câu nào nữa với hai vợ chồng trung niên đó, ông quay người vào trong gọi rõ ràng:

“Nhật Ân ơi! Em ra đây.”

Từ phía trong Nhật Ân bước ra, lần này cậu chẳng thể kiềm nén cảm xúc nữa, cậu đi nhanh đến bên người phụ nữ, quỳ xuống chân bà ấy rồi gục đầu vào đôi tay đang giơ lên của mẹ mình, cậu kêu lên:

“Mẹ ơi…” Tiếng kêu như xé toạc những rào cản vô hình của mười tám năm cách trở. Cậu khóc vì chẳng thể tin mình  được gặp lại ba mẹ trong đời này mà giờ đây cả nhà cậu lại đều được ở dưới bóng cánh toàn năng của Chúa Chí Ái. Cảm tạ Chúa vì Ngài là thiện, sự nhơn từ Ngài còn đến đời đời.

Sau những giây phút tràn tuôn nụ cười và nước mắt thì cả nhà đã ngồi lại kể cho nhau nghe quãng đời đã qua. Vị mục sư im lặng cách lịch sự rút lui vào trong để gia đình hàn huyên. Nhật Ân kể đầu đuôi câu chuyện trong mười tám năm thất lạc ba mẹ, phải sống như thế nào rồi tại sao cậu lại tin Chúa… Ba mẹ cậu nghe hết tất cả mọi điều mà con trai mình đã trải qua, bàn tay cả ba cùng nắm chặt, họ hạnh phúc vì dù cho họ đã lạc mất nhau trong mười tám năm nhưng họ đều gặp được Chúa cách cá nhân và yêu mến, nhờ cậy Chúa hết lòng. Chúa nhìn thấy tấm lòng của họ, Chúa thấu hiểu nỗi đau chia cách của họ và Ngài biết đâu là thời điểm tốt nhất cho họ gặp lại.

Cuộc sống có những giới hạn của nó và con người cũng vậy nhưng làm sao bạn biết mình trưởng thành khi không tự sải chân trên đường đời dài rộng? Làm sao bạn biết mình xứng đáng nhận được điều đó khi không tự trải qua thử thách, khó khăn? Làm sao bạn hiểu được giá trị của sự sống khi chưa từng đối mặt với hiểm nguy, gian khổ? Và làm sao bạn có thể nếm được tình yêu thương thật khi bạn còn chưa tìm về bên Chúa Giê-xu?

Xin nhớ cho rằng một lúc nào đó, ánh sáng sẽ lại lấp ló chiếu rọi, những hàng cây sẽ lại đâm chồi. Hãy đặt hi vọng nơi Đấng Thánh- Đấng làm thành hi vọng của bạn vượt quá sức suy tưởng của loài người.

10/7/2016

THIÊN QUỐC

3712 lượt xem
Các bài trước
41 - ĐÀO NHỮNG CÁI GIẾNG NỨT – Ngân Võ (19/07/2016)
40 - BẠN CHỌN ĐỨNG BÊN NÀO CỦA THẬP TỰ GIÁ – Hải Yến (19/07/2016)
39 - PHẢI TÌM VỀ - Nguyễn J (19/07/2016)
38 - ĐỦ DŨNG CẢM ĐỂ THEO CHÚA - Thiên Quốc (01/07/2016)
37 - ĐỊNH HƯỚNG TƯƠNG LAI - Cỏ Úa (22/06/2016)
36 - BƯỚC NGOẶT MỚI TRONG CUỘC ĐỜI - Phước Ân (17/06/2016)
35 - TẠO VẬT MỚI - Hải Yến (13/06/2016)
34 - ĐƯỜNG ĐẾN MÉ NƯỚC BÌNH TỊNH – Cỏ Khô (07/06/2016)
33 - NHỮNG CÁNH DẦU NON – Hoàng Hôn (06/06/2016)
32 - RỊT LÀNH TẤM LÒNG TAN VỠ - Hải Yến (31/05/2016)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP Bài 71-72 - MS Hứa Trung Tín
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
Mình Ơi Cùng Nhau
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
CHÚA LÀ MÃO TRIỀU CHO CON - Ca Khúc Kim Hân
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
KHI TÔI NHỚ
 
Dưỡng Linh  
MƯỜI TRINH NỮ CHÀO ĐÓN TÂN LANG TRỞ LẠI
 
Tạ Ơn Chúa  
Đức Tin Hay Sự Chữa Lành - Huỳnh Thanh Thủy
 
Tin Tức  
Tin Tổng Hợp Trong Tuần
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
VHope  
Thánh Nhạc Chia Sẻ Niềm Tin - SỰ SỐNG - HTTL Vĩnh Phước
 
Thơ & Nhạc  
“HAI MẶT CỦA BỨC TRANH THÊU”
 
Đức Tin  
NAN ĐỀ VÀ GIẢI PHÁP
 
Góc của Ađam & Êva  
5 Năm Điều Các Bạn Nữ Cần Nhớ Khi Hẹn Hò
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 19/09/2020
 
Tình Yêu & Hy Vọng  
BÀN LUẬN VỀ NƯỚC TRỜI (1)
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Giải Ảo Tâm Linh  
The Father That Fears God
 
Nghiệm và Sống  
Nhưng Biển Vẫn Mãi Là Biển Cả Mênh Mông…
 
Tin Tức & Tin Mừng  
CŨNG LÀ PHE MÌNH
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
SỐNG BIẾT ƠN NGÀI - Thánh Nhạc Tạ Ơn HTTL Vancouver
 
Tin Lành Media  
Kiểm Chứng Niềm Tin Qua Phương Pháp Sử Học
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
Hỏi Đáp Từ Mục Sư Billy Graham
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Tiếng Nói Quê Hương  
NGƯỜI TRAI TRẺ GIÀU CÓ - Radio TNQH Sept 19 2020
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
SỐNG ĐẠO THẬT - Cô Nguyễn Hoàng Yến
 
Tài Liệu  
TƯỚC HIỆU MỤC SƯ - REVEREND
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 30
 
Sưu Tầm  
Vua Cải Trang
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC