Vườn ÊĐen Mới | Tuyển Tập Viết Cho Niềm Tin 2016
















GIỌT NƯỚC MẮT CỦA ĐẤNG TẠO HÓA - Thiên Quốc
Ngày 13/10/2016

Câu chuyện này có thể bắt đầu từ hai ánh mắt. Một ánh mắt xa xăm, thoai thoải, nhìn heo hắt và buồn không thể tả. Nhất là khi ánh mắt đó được đặt trên khuôn mặt của một người phụ nữ, thường gợi lên sự mong manh yếu đuối. Theo sự phân chia trong cái nhìn của đàn ông thì phụ nữ gồm có phụ nữ đẹp và phụ nữ xấu. Đó là dựa theo nhan sắc. Còn tuổi tác thì phụ nữ lại gồm có các bậc như trẻ, trung niên, già. Và người phụ nữ được chọn để bắt đầu câu chuyện này, kết hợp cả hai thì thuộc vào loại phụ nữ trẻ đẹp. Mà trước giờ khi cái buồn đi với cái đẹp thì một là cái buồn kia trở nên xao xác hơn hoặc là cái đẹp kia trở thành mỹ miều hơn. Trong trường hợp này, tiếc thay…

Ánh mắt thứ hai là ánh mắt của một đứa trẻ. Ánh mắt dại dại. Hai con mắt một mí, hơi lồi ra, xếch lên và cách xa nhau. Mặt dẹt, mũi tẹt, trông ngốc. Khuôn mặt rất quen thuộc nếu bạn từng một lần gặp những đứa trẻ không may bị hội chứng down syndrome syndrome. Thằng bé đang chạy trên chiếc xe đạp ba bánh vòng quanh trước sân. Không hiểu sao đầu nó quay liên tục trên cái cổ ngắn ngủn cứ như là nó đang cố gửi ánh mắt vô hồn của mình ra tứ phía.

Thỉnh thoảng hai ánh mắt đó gặp nhau. Ánh mắt có hồn chợt long lanh còn ánh mắt vô hồn thì dừng lại một chút rồi cái đầu lại xoay với cái miệng trễ xuống và luôn luôn há, thè cái lưỡi dày ra ngoài. Có lẽ ở độ tuổi của nó, một đứa trẻ bình thường còn không hiểu hết những xúc cảm trong tia nhìn xa xăm kia huống chi là nó bị down syndrome, hội chứng rối loạn nhiễm sắc thể hai mươi mốt. Bình thường, người ta có bốn mươi sáu nhiễm sắc thể, đi thành từng cặp. Một nửa số này được thừa hưởng từ cha, nửa kia được thừa hưởng từ mẹ. Còn trẻ bị down syndrome lại có bốn mươi bảy nhiễm sắc thể, nghĩa là có thêm một nhiễm sắc thể số hai mươi mốt. Chính kẻ thừa ra này đã phá vỡ sự phát triển bình thường về thể chất và trí tuệ của trẻ.

Vài người đi qua trước nhà. Người phụ nữ vội đưa tay quẹt mắt. Rồi chị cười chào xã giao. Những người đi qua cười chào lại. Bất thần, ánh mắt họ quét xuống chỗ chiếc xe đạp ba bánh đang chạy vòng vòng, và cái đầu của thằng bé lái nó cũng quay vòng vòng một cách khó hiểu. Và rồi họ buông ra một ánh nhìn thương hại kèm với cái tặc lưỡi...

Người phụ nữ trẻ đẹp kia chợt gục đầu trên đôi bàn tay như muốn hóa đá cả không gian.

Câu chuyện bắt đầu bằng hai ánh mắt đó. À không, phải là ba ánh mắt chứ. Ánh mắt xa xăm buồn bã, ánh mắt tê dại vô hồn và ánh mắt thương hại không đúng chỗ như lưỡi dao cắt, khứa vào vết đau đã đủ trầy trụa và chưa thôi rướm máu.

***

Câu chuyện về đứa trẻ mắc hội chứng down syndrome trong một làng quê nghèo với vốn kiến thức ít ỏi trong những suy nghĩ của người nông dân chỉ biết cắm mặt xuống đất, phơi lưng giữa đồng, cách xa thành phố đã được người ta đồn thổi rằng do hiếm muộn nên  đôi vợ chồng này đến  một ngôi miếu nằm  giữa một cánh đồng trống hoắc để xin con và sự có mặt của thằng bé như một sai lầm của những vị thần trông miếu. Câu chuyện được thổi phồng qua những cuộc nhậu và qua những cái miệng ngồi không hóng chuyện hàng xóm như một trò giải trí nơi làng quê nghèo nàn, lạc hậu này.

Người ta tả về ngôi miếu như chính mắt họ đã nhìn thấy sự việc xảy ra, phải khâm phục vì trí tưởng tượng của họ đã vượt qua khỏi những bờ tre, gốc rạ, xuyên qua những tán dừa nước dọc theo những con sông, con kênh nối dài xa ngút mắt. Họ nói rằng nhìn cái vẻ ngoài tồi tàn của nó thì không ai tin là nó lúc nào cũng có người tới viếng, tới cúng bái và cầu xin đủ thứ nhưng nó thật sự lại rất nổi tiếng. Nó nổi tiếng như vậy là vì sự rộng lượng của ba vị thần trấn trong miếu.  Đó là Thần Nhầm Lẫn, Thần Sửa Lỗi và Thần Đẹp Trai.

Bình thường khi có ai đó vào thắp nhang cầu xin, Thần Nhầm Lẫn sẽ lấy giấy ghi lại những lời cầu xin nhưng vì cái thói nhầm lẫn được mặc định từ lúc phong thần nên dù rất tỉ mẫn thì thần vẫn cứ nhầm ước muốn của người này sang người kia. Nên thần mới có vị trợ lý là Thần Sửa Lỗi. Thần này cứ mỗi lần nhận giấy tờ từ Thần Nhầm Lẫn chuyển qua là y như rằng phải căng mắt ra để tìm cho đúng điều ước của gia chủ... Công việc của thần lúc nào cũng tất bật nên thần gầy gò, khuôn mặt hốc hác chứ không đươc đầy đặn nhìn phúc hậu như Thần nhầm Lẫn nên ai nhìn Thần Sửa Lỗi cũng không có thiện cảm bằng khi nhìn vào Thần Nhầm Lẫn. Và vì vậy mà họ  vào miếu là một điều lạy thần nhầm lẫn, hai điều Xin thần nhầm lẫn... mà không biết là người thực sự mang tới cho họ điều ước muốn lại là vị thần trông có vẻ khắc khổ ngồi bên cạnh. Nhưng nói gì thì nói  chứ khi cúng bái  thì khách thập phương vẫn dâng hương và lễ vật đủ ba phần, nghĩa là họ cũng không biết cái vị thần dong dỏng cao với gương mặt điển trai kia, đúng như cái tên của mình cũng chỉ là đứng cho đủ đội hình vậy thôi chứ chẳng có miếng ảnh hưởng nào.

Rồi trong một ngày mát lành, lúc này là giờ nghỉ trưa không có ai viếng nên các vị thần rủ nhau làm vài ly gọi là giải khuây. Nhưng càng uống càng hăng say, càng hứng thú, phải gọi là nâng ly và cạn chén (đúng là xỉn thiệt rồi, nâng cái ly lên mà uống hết cái chén.) Mà mấy vị thần này cũng kỳ, nhậu qua luôn giờ nghỉ trưa. Buổi chiều bắt đầu. Lại có người đến cúng bái rồi mà cả ba đều bò lồm cồm hết chỉ có mình Thần Đẹp Trai là còn tỉnh chút thôi.Thế là thần ấy vạn bất đắc dĩ lắm mới ngồi vào ghế chủ tọa.

Mà cũng may chiều hôm đó chỉ có hai vợ chồng người này đến thỉnh nguyện thôi.

Thần Đẹp Trai trong lần đầu tiên có mặt không chỉ để đủ đội hình, ngồi vò đầu bứt tai vì hơi men còn lâng lâng và cả những nguyện cầu, những câu chuyện, những lời than vãn, những giọt nước mắt cứ lộn xộn cả lên...

Buổi tối Thần Nhầm lẫn dậy trước khi thần Sửa Lỗi vẫn còn li bì. Thần hỏi chuyện biết được chiều có hai người đến. Thần Đẹp Trai gói gọn lại một câu:

- Dạ, chỉ có hai người và họ cầu tự thôi ạ...

- Vậy à, tốt lắm. Vậy thì cứ thế này… thế này… mà làm...

Thần sửa lỗi sai vẫn ôm chai rượu ngáy khò...

Và vì thế nên thằng nhỏ ra đời trong sự sai lầm của những ông thần xỉn. Đó là câu chuyện của mấy kẻ say và những trận cười cứ lan ra sau khi cái ly rượu xoay vần từ người này sang người khác. Mấy kẻ đó có biết đâu rằng chính những suy nghĩ ấu trĩ trong một cái đầu toàn hơi men đó đôi khi là tác nhân chính cho ra đời những đứa trẻ khuyết tật chứ không phải là một ông thần nào cả. Gia đình của thằng nhỏ bị bệng down syndrome được đem ra làm đề tài bàn luận trong các cuộc trà dư tửu hậu của những người rảnh rỗi, những lời nói vô tâm ấy đang dần phá nát một gia đình.

***.

 Bầu trời đêm rất cao và rất xa. Màu đen không hẳn là màu đen, có nhiều thứ màu xám gợn lên xen vào giữa. Trăng rằm đêm nay như một viên bánh trôi nước khổng lồ trôi lềnh bềnh trên dòng sông đêm phẳng lặng. Dù trăng tròn nhưng không hiểu sao nhìn vầng trăng đó thấy rất cô quạnh. Chắc tại bầu trời đêm kia không một ánh sao, chỉ có ánh trăng một mình cố thắp lên ánh sáng. Đôi khi là vô vọng.

Thằng bé bị down syndrome vẫn giữ cái thói quen có lẽ thuộc về tiềm thức của mình, quay đầu liên tục về bốn phía. Vẫn là hai con mắt cách xa nhau, cái mũi tẹt, khuôn mặt ngốc với ánh mắt nhìn tê dại. Nhưng lúc này nó đang ngồi trong vòng tay của một bà lão. Bàn tay nhăn nhúm thời gian như những càng cua quắp lại vì thiếu dưỡng chất, vì thấp khớp, vì lao nhọc trọn cuộc đời mình,  nhẹ nhàng vuốt  mái tóc ít ỏi của nó. Bà chép miệng thở dài...

Con trai bà vừa về tới, mùi rượu nồng nặc.

- Con lại uống rượu à?

Những tràng cười lạnh lùng, man dại vang lên thay cho lời đáp. Anh đi qua bà mà không dừng lại nhưng khi chuẩn bị bước qua bậc cửa thì anh quay qua nhìn đứa trẻ kia và nói:

- Má thì vui rồi, má có cháu bồng rồi. còn con, vợ con đã bị điên rồi...điên rồi...má có biết không?

Giọng anh đột nhiên trở nên kích động. Khuôn mặt người mẹ già rung chuyển. Những nếp nhăn như sóng vỗ, mắt bà long lanh nhưng tuyệt không một giọt nước mắt nào lăn trên má. Bà đã trải qua nhiều nỗi đau đến cạn khô dòng nước mắt rồi chăng.

- Vợ con phát bệnh là chuyện đã rồi, tại sao con lại cứ phải thế này... con còn cuộc sống của mình, con còn có người mẹ già này, còn có đứa con này...

- Nó không phải con con ! Chính vì nó mà vợ con mới bị bệnh... không phải.. không phải...

Anh lắc đầu liên tục, cứ như cái thảm cảnh vợ anh với tấm thân tàn tạ đang điên loạn kia hằn rõ trong tâm khảm của anh. Anh đứng tựa lưng vào rồi trượt, bệt xuống ngạch cửa.

- Nhưng chính vợ con muốn chúng ta nuôi nó, muốn con chăm sóc nó…

Giọng bà già lạc đi. Bà vẫn khao khát có một đứa cháu. Nhưng không phải thế này. Khi bà mất đi người con dâu tỉnh táo và phần nào đó mất luôn người con trai một của mình. Còn đứa cháu đang quay đầu liên tục trong vòng tay bà thì lại...

Không khí im lặng bao trùm lên làm ngột ngạt cả không gian. Nhưng bất chợt thằng bé bị down syndrome vốn chưa từng nói một câu nào từ khi lọt lòng bỗng mở miệng. Nó chỉ nói vài tiếng rời rạc, bập bẹ nhưng làm cả không gian như tan chảy,  sự yếu ớt từ cái lưỡi dù dày nhưng đơ cứng của một đứa trẻ bị down syndrome đã phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ ngoài kia và cả trong chính những tấm lòng đầy vết thương này.

- Bà... ba...bà...ba...ba

Hai mẹ con nhìn nhau. không hiểu đứa trẻ gọi ai. Chỉ thấy trong mắt nhau những điều đồng cảm nhưng có lẽ là không đủ. Ánh trăng tròn viên mãn nhưng thiếu những ánh sao đêm lấp lánh cũng khiến bầu trời như một tấm lưới cô đơn mà thôi, vì người vợ mà anh yêu thương rất mực đã không còn như trước.

Tôi đã thấy một người điên. Đó là một người phụ nữ với mái tóc dài không bới lên tạo thành một đám rối bời như ổ quạ và loại trừ cái mái tóc đó ra thì không khó để có thể nhận xét rằng  đây là một người phụ nữ trẻ đẹp. Chị ta ngồi trên bậc cửa của căn chòi lá, ánh mắt đầy lửa cứ như là một ngọn lửa thiêu đốt từ bên trong cháy ra. Chị nhìn chăm chăm vào chiếc xe đồ chơi ba bánh nằm lạc loài trên sân. Không có ai chạy nó.

Chị đưa tay đào bới mái tóc rối của mình, không rõ chị ta chờ đợi điều gì được tìm thấy. Ánh mắt chị ta tắt lửa, không còn nhận ra một chút gì gọi là có hồn trong đó nữa. Hai đồng tử như liệt các dây thần kinh vận hành và ánh nhìn bị đánh gục bởi một thứ ma lực nào đó.

Ánh mắt dại, vô hồn. Ánh mắt chị ta gặp hằng đêm trong những cơn ác mộng suốt mấy năm  nay, kể từ ngày chị nhận diện ra được đứa con mà mình rứt ruột sinh ra nó không giống như những đứa trẻ đồng trang lứa. Chị lắc đầu. À không, chị đang quay đầu về bốn phía, quăng những tia nhìn vô hồn, đơn lẻ trong căn chòi lá sau vườn.

Cuộc sống không chỉ là màu hồng như trong những ánh nhìn của trẻ thơ. Người lớn hiểu rõ điều đó khi phải đối mặt với muôn vàn cám dỗ, thử thách trong cuộc đời này. Đứa trẻ với ánh mắt vô hồn, cái đầu lúc lắc với nụ cười ngây dại cũng chậm rãi lớn lên trong ánh nhìn xao xác, lạc hồn của người mẹ trẻ điên dại. “Thời gian là liều thuốc chữa lành mọi vết thương” câu nói này không phải luôn luôn đúng khi vết thương kia ngày nào cũng bị khều ra tứa máu.

Đứa trẻ tên là Đỉnh, nó ra đời vào một ngày mưa tầm tã, một ngày buồn. Nó không nhận thức được nỗi đau đang mang. Nó vẫn luôn cười với mọi người dù cho đám trẻ bằng tuổi  kêu nó là “ê, thằng đần kìa tụi bây” (mặc dù tên nó là Đỉnh), cũng chẳng ảnh hưởng gì tới nó. Riết rồi không đứa trẻ nào trong xóm thèm bận tâm tới, mặc cho nó ngó nghiêng hay đứng nhìn vì nó chẳng nói cùng ai câu nào trừ những người thân thuộc vì vốn từ của những người mắc bệnh này rất ít.

Nó cứ đi lang thang ngoài đường. Ba nó phải đi làm ruộng cả ngày, tối mịt mới về trong cơn say chếnh choáng. Bà của nó thì già yếu lại phải chăm sóc mẹ nó ngẩn ngơ sau vườn, còn lại mình nó bị bỏ chẳng ai thèm đoái hoài. Nó cứ đi, càng ngày càng xa, có bận nó đi tít vào trong chợ cách nhà chừng ba cây số, bà nó phải đi gọi “Đỉnh ơi, Đỉnh à” khản cả cổ, tới chiều mới thấy nó lững thững đi về. Riết cũng thành quen.

Trên đoạn đường đi đó có một ngôi nhà thờ với đỉnh là cây thánh giá cao vút, nó cứ nhìn cây thánh giá để xác định đường đi và về. Cứ đi một hồi nó lại quay nhìn xem cây thánh giá chỗ nào. Nó không bị lạc đường. Nhà thờ ở quê khác ở thành phố. Lúc nào cũng có người đến chăm sóc cây cối, nhổ cỏ hay lau dọn bên trong. Nó đi ngang, dừng lại, vịn vào tường nhìn qua hàng rào bằng những cây xanh được cắt tỉa thấp cách lạ lẫm. Có người cười với nó. Đôi khi có con chó chạy ra ngoắc đuôi, đưa lỗ mũi khịt khịt vào tay nó. Rồi nó bước vào trong khuôn viên nhà thờ mà không hề bị ai cấm cản, họ nhìn nó và cười, hỏi vài câu đơn giản, nó chớp đôi mắt và chỉ tay về hướng nhà mình.

Ngày nào nó cũng vào nhà thờ, nó không phá phách gì, chỉ ngồi đó, nhìn quanh, nghe người ta nói cho đến khi thấy đói thì nó đi về.

Người ta nói đến tai bà nó, rằng “thằng đần nó đi nhà thờ” (nó vẫn tên là Đỉnh mà). Bà nó nghe nói, lật đật đi tìm. Hôm đó là chủ nhật, ngày nhà thờ đông người nhất trong tuần. Ai cũng ăn mặc tươm tất, mặt mũi sáng ngời, tay ôm những quyển sách dày cách thành kính. Bà tìm thằng cháu mình, nó ngồi đó, nơi hàng ghế đầu, lắng nghe một ông đang đứng trên bục cao nói “Hãy trao mọi điều lo lắng mình cho Ngài, vì Ngài hay săn sóc anh em”. Bà cũng không quan tâm lắm, chỉ thấy thằng cháu mình ngồi nghe cách nghiêm trang, miệng há ra nhìn thấy cả cái lưỡi dày đang bất động. Bà đến kế bên, nắm tay, lôi nó đứng lên để về. Nó rụt tay lại cách dứt khoát làm bà giật mình, mặt nó nhăn lại sắp khóc mà nó khóc thì cả ngày cũng không nín, Bà sợ ảnh hưởng đến xung quanh nên bắt buộc phải ngồi xuống kế bên chịu trận. Tiếng của người giảng vẫn vang lên cách rõ ràng, rành rọt chẳng có sự cứu rỗi trong Đấng nào khác; vì ở dưới trời chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta nhờ đó mà được cứu.” được chép trong sách Công vụ các sứ đồ 4:12. Bà nhíu đôi mắt đầy “vết chân đại bàng” của mình suy nghĩ “Ủa, hằng ngày mình tụng kinh, niệm Phật, ăn chay trường mà cũng không được cứu nữa sao? Đời mình toàn lao khổ và mệt nhọc, mong cho hết kiếp này để đầu thai vào một kiếp khác sướng hơn mà ổng nói không được cứu thì tiêu rồi?” Bà mang nỗi thắc mắc ấy trong lòng cách bực bội nên ráng nghe cho kỹ những gì ông đó nói. Bà ngước lên như thể hỏi “vậy tôi phải làm sao thì mới được cứu?”,  Bà thấy ông đó đang nhìn bà, nói như thể đang nói riêng cho bà nghe “ Hãy tin Đức Chúa Jêsus, thì ngươi và cả nhà đều sẽ được cứu rỗi.” Công vụ các sứ đồ 16:31. Bà ngạc nhiên quá đỗi, cứ như ổng đọc được suy nghĩ của mình. Rồi ông ấy lại nói tiếp “Kẻ nào muốn, khá nhận lấy nước sự sống cách nhưng không” Khải Huyền 22:17. Bà nghe những lời đó, giữ trong lòng mình và suy nghĩ. Nhất định phải hỏi cho rõ mới được.

Hàng tuần đều đặn, bà và thằng Đỉnh cứ đến nhà thờ, nghe giảng rồi về. Có đôi lần bà ở lại để hỏi những điều khó hiểu với ông đó mà bây giờ bà đã biết gọi là “Ông Mục Sư” dù bà chỉ là thính giả bất đắc dĩ.

Hai tháng sau, bà nắm tay thằng Đỉnh lên cho ông mục sư cầu nguyện, nhận lấy nguồn cứu rỗi cho linh hồn mình. Có người thắc mắc:

“Cái thằng đó bị bệnh như vậy thì Chúa có cứu không? Thần trí nó không bình thường thì sao mà biết nó có tin chưa?” bà cũng lo sợ, đi hỏi mục sư, ông trả lời rằng:

“Chúa là Đấng công bình, yêu thương, Ngài nhìn thấy trong lòng chúng ta chứ không chỉ hình thức bên ngoài. Chúa cứu thằng Đỉnh hay không là việc của Chúa chứ không phải của chúng ta, nhưng tôi tin em ấy được cứu, chẳng những thế, vì em ấy Chúa cũng sẽ cứu cả gia đình nữa.’’

Câu nói đó khích lệ bà biết bao. Đúng vậy, đó là việc của Chúa, chúng ta bận tâm làm chi khi không thể giúp được gì mà chỉ ngồi đó hỏi những câu hỏi vớ vẩn. Cho nên có câu nói: “Trên đời này có ba việc: việc của bản thân, việc của người khác và việc của Ông Trời nhưng chúng ta thường hay lẫn lộn thứ tự mà quên mất việc của bản thân, xen vào việc người khác và lo lắng về việc của Ông Trời. Cho nên cách tốt nhất là hãy làm tốt việc của bản thân, đừng xen vào việc của người khác và đừng nghĩ về việc của Ông Trời.” Được như vậy chúng ta sẽ hạnh phúc.

Bà về nhà, dọn thật sạch sẽ những gì thuộc về hôm qua, bà đem đập hết những tượng bằng đất rồi bỏ đi, những vật bằng đồng thì bà đập còn tơi bời hơn rồi bán ve chai. Người mua ngạc nhiên hỏi bà:

“Sao bà không để nguyên, bán sẽ có tiền hơn mà tôi cũng có thể bán lại cho người khác. Chứ bà đập nát nẫm như vầy thì chỉ cân ký bán đồng mà thôi.’’

Bà thủng thẳng trả lời:

“Thì tui cố ý như vậy mà, tui để nguyên thì bà lại bán cho người khác, lại đem về thờ như tui, lại đạp vào vết xe đổ như tui, vừa nghèo mạt rệp vừa chết linh hồn. Người ta nặn ra tượng để bán rồi mình lại mua cách khúm núm mang về, đặt lên nơi trang trọng, cúi lạy hằng ngày. Đúng ra là phải thỉnh ông thợ về thờ mới đúng vì ông thợ ổng nặn ra tượng, đúng không?

Người mua ve chai ngạc nhiên quá, sao có người nói tào lao vậy được, người đó cãi:

“Bà nói tầm bậy quá, ông thợ đó ổng học nghề từ người khác, thầy của ổng chứ đâu phải tự ổng biết làm”.

Bà chỉ chờ có thế, lại thủng tha thủng thẳng nói tiếp:

“Vậy thì thỉnh ông thầy của ông thợ về thờ!”

“Nhưng phía trên ổng còn ông thầy của ông thầy nữa. Bà làm tui rối rồi đó.”

“Vậy mình phải tìm cái cội nguồn của mấy ổng để mình thờ chứ thờ chi mấy hàng lính lác” Bà như mở cờ trong bụng khi thấy người mua ve chai có vẻ lúng túng.

“Bà nói kiểu đó thì chỉ có Ông Trời thôi chứ bà tìm đâu ra” người mua ve chai nói nhanh như thể là cách tốt nhất để chống chế. Bà chỉ chờ có vậy nên cười tươi rói:

“Thì tui đang thờ Trời nè. Chỉ có Ông Trời mới có quyền trên tất cả vì chính Ông đã tạo ra muôn loài vạn vật, chúng ta quay về thờ Trời là một lẽ tất yếu, một điều đúng đắn nên làm, phải không nào?”

Người nghe thì như thể ngộ ra một chân lý, còn người nói thì ngạc nhiên vì những lời của chính mình, như có ai đó đang ở cùng môi miệng bà. Bà lấy làm kinh hãi vì biết rằng quyền năng của Thượng Đế vẫn luôn tồn tại và bà tin chắc quyết định cải đạo của bà là đúng.

Những sự thay đổi của bà làm cho ba của thằng Đỉnh lấy làm lạ, hồi đó giờ nhà cửa âm u, khói nhang mù mịt mà nay bà dọn dẹp sạch trơn, ngôi nhà như khoác một bộ áo mới. Hằng ngày bà lại còn ra căn chòi lá của vợ anh, thủ thỉ, nhỏ to điều gì đó, chăm sóc cho cô ấy rất tận tâm, không như trước. Phần mình anh vẫn chìm trong cơn say khi chiều xuống, có lúc anh đã định kết thúc đời mình, trong cơn say anh gào lên rằng “Ông Trời ơi, Ông có trên đó không? Sao Ông để gia đình tôi rơi vào cảnh sống không được, chết không xong này? Nếu Ông có thì Ông làm gì đó đi, không tôi chết cho Ông coi.” Anh thắt một thòng lọng, đút đầu vào đó rồi đạp ghế. Khi cảm thấy được dường như hơi thở sắp nghẹt lại nơi cổ họng, lưỡi anh đã bắt đầu lè ra thì anh nghe cái “bựt” rồi rớt cái “đụi” xuống đất. Anh giật mình khóc ngất và cảm nhận được không đơn thuần là sợi dây có vấn đề vì anh đã thử trước khi buộc nó lại. Chết không đơn giản là hết, nó chỉ tạm hết đời mình thôi còn những người còn lại nữa, họ sẽ ra sao khi mình trốn tránh cuộc sống này? Những ý nghĩ đó cứ vang mãi trong tâm trí anh nhưng anh vẫn không tìm thấy câu giải đáp. Anh đã để ý, đi theo mẹ mình thì thấy bà hay dẫn thằng Đỉnh đi nhà thờ gần trong chợ, hai bà cháu rất vui vẻ, không rầu rĩ như xưa. Anh cũng len lén vào ngồi hàng ghế cuối cùng để nghe xem trong này họ nói gì, làm gì mà mẹ mình lại thay đổi như vậy.

Thật ra bà đã biết ba của thằng Đỉnh đang lén lút theo dõi hai bà cháu nhưng bà làm bộ như không biết, bà muốn con bà được nghe về tình yêu của Thượng Đế dành cho con người, nhất là những con người khổ đau, dằn vặt, không lối thoát như con trai bà. Bà tin vào lời Chúa phán “Hãy tin Đức Chúa Giê-xu thì ngươi và cả nhà đều sẽ được cứu rỗi” Công vụ các sứ đồ 16:31. Bà hi vọng khi con trai thấy bà thay đổi theo chiều hướng tốt lên thì nó sẽ tìm hiểu và biết rằng chỉ có trong tay Thượng Đế mới tìm được phước hạnh và bình an.

Chúa không từ chối những người có tấm lòng tìm kiếm Ngài. Anh đã bước lên tuyên xưng đức tin mình sau một tháng tìm hiểu, bà rơi nước mắt vì mừng vui, thằng Đỉnh thì cười toe, hít cả đôi mắt vốn rất to của nó, tay nó vỗ vào nhau bốp bốp khi thấy ông mục sư đặt tay lên vai ba nó để cầu nguyện. Không ai biết được trong đầu nó nghĩ gì, không ai hiểu được cách nó thể hiện, chỉ có Chúa biết và tôi tin rằng Ngài đẹp lòng vì những suy nghĩ của con trẻ, mặc dầu trong con mắt của con người nó chỉ là một đứa bé ngẩn ngơ.

Tôi không muốn bỏ qua cái kết của gia đình này. Một kết thúc rất có hậu cho những người trông mong ơn cứu rỗi của Thượng Đế. Giờ đây anh chị đã có thêm bốn người con nữa, tất cả đều khỏe mạnh, cả gia đình sống rất vui vẻ, hạnh phúc trong tay Chúa. Cả nhà đều yêu thương thằng Đỉnh (năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi), làng trên xóm dưới đều yêu mến cậu ấy vì “không ai tốt bụng và khôn như nó”. Cậu ta vẫn với khuôn mặt ngờ nghệch, đôi mắt một mí to xếch lên với cái miệng hả ra, lúc nào cũng cười nhưng chẳng ai còn quan tâm đến vẻ ngoài đó nữa vì dầu với hình hài nào, Thượng Đế vẫn yêu thương.

THIÊN QUỐC

2563 lượt xem
Các bài trước
CUỘC PHIÊU LƯU CỦA HAI HẠT LÚA - Uông Nguyễn (26/09/2016)
NẾU BIẾT TRĂM NĂM LÀ HỮU HẠN - Hải Yến (14/09/2016)
44 - NƠI NỖI ĐAU DỪNG LẠI - Hải Yến (05/08/2016)
43 - ƯỚC MƠ MÀU THIÊN THANH - Diên Vĩ (03/08/2016)
42 - THẰNG MÓC BỌC VÀ CÁI NẮP CỐNG – Thiên Quốc (19/07/2016)
41 - ĐÀO NHỮNG CÁI GIẾNG NỨT – Ngân Võ (19/07/2016)
40 - BẠN CHỌN ĐỨNG BÊN NÀO CỦA THẬP TỰ GIÁ – Hải Yến (19/07/2016)
39 - PHẢI TÌM VỀ - Nguyễn J (19/07/2016)
38 - ĐỦ DŨNG CẢM ĐỂ THEO CHÚA - Thiên Quốc (01/07/2016)
37 - ĐỊNH HƯỚNG TƯƠNG LAI - Cỏ Úa (22/06/2016)
Thánh Kinh Trắc Nghiệm 2000  
THÁNH KINH GIẢI ĐÁP - Bài 43 &44 - MS Nguyễn Anh Tuấn
 
Giới Thiệu Nhạc Thánh Mới  
DÂNG CHÚA LINH HỒN CON
 
Truyện Ngắn & Bài Viết  
TRE GIÀ MĂNG MỌC
 
Cùng Suy Gẫm Với Mục Sư Lữ Thành Kiến  
Elijah và k.
 
Tạ Ơn Chúa  
EM BÉ BỊ TÉ XUỐNG AO, TEO NÃO ĐƯỢC CHÚA CỨU SỐNG
 
Dưỡng Linh  
TIN LỜI CHÚA PHÁN
 
Tin Tức  
VỀ NHÀ CHÚA: MỤC SƯ TRƯƠNG VĂN ĐƯỢC
 
Thơ & Nhạc  
TỈNH THỨC & NỖI LÒNG NGƯỜI CHĂN BẦY
 
VHope  
Đời Người Chóng Qua | Nênita
 
Kinh Thánh  
KINH THÁNH TÂN ƯỚC: Sách KHẢI HUYỀN
 
Đức Tin  
Kế Hoạch Cứu Rỗi Kỳ Diệu Của Đức Chúa Trời
 
Phát Thanh Tin Lành Toronto  
PHÁT THANH TIN LÀNH TORONTO 14/09/2019
 
Góc của Ađam & Êva  
HÃY LẮNG NGHE NHAU BẰNG TRÁI TIM
 
Kịch Cơ Đốc  
NẾU CHỈ CÒN 1 NGÀY....
 
Nghiệm và Sống  
Ablation - Của Lễ Tạ Ơn
 
Nhận Được & Giới Thiệu  
HỘI ĐỒNG LỬA THIÊNG 13 - Vancouver B.C. Canada
 
Tin Lành Media  
Lễ Cung Hiến Thánh Đường HTTL Tây Bắc
 
Thánh Kinh Giải Đáp  
CƠ ĐỐC NHÂN CÓ TIN VÀO BÁC SĨ?
 
Phút Suy Tư (PowerPoint Slide Show)  
KHI TÔI QUỲ NƠI CHÂN CHÚA
 
Khoa Học Minh Họa  
Đà Điểu
 
Tài Liệu  
BỨC TRANH CƠ ĐỐC GIÁO TOÀN CẦU 2019
 
Hội Thánh Truyền Giáo Trên Đường Dây  
XƯNG CÔNG CHÍNH BỞI ĐỨC TIN - MS Nguyễn Thới Lai
 
Giải Ảo Tâm Linh  
Giải Ảo Tâm Linh - Thuốc Chữa Bệnh Sợ
 
Bạn Hữu Âm Nhạc  
CHÚA XUÂN
 
Nhật Ký Truyền Giáo  
MUỐI CỦA ĐẤT
 
Chia Sẻ Phim & Ảnh  
Con Tàu Nô-ê đã tìm thấy và cơn Đại Hồng Thủy trong Kinh Thánh là có thật
 
Cuộc Thi Viết Nhạc Thánh  
CHUNG KẾT CUỘC THI VIẾT NHẠC THÁNH 2015
 
Cuộc Thi Viết Truyện Ngắn  
THÔNG BÁO MỚI VỀ TUYỂN TẬP TRUYỆN NGẮN & NHẠC THÁNH VIẾT CHO NIỀM TIN 2016
 
Hoa Tư Tưởng  
HOA TƯ TƯỞNG 28
 
Sưu Tầm  
Câu Hỏi Mà Người Vợ Luôn Muốn Nghe
 
Website Cơ Đốc  
GIỚI THIỆU WEBSITE CƠ ĐỐC